Thay vì việc viết phần đa lời chúc bình thường vào thiệp, chúng ta cũng có thể độc đáo ý tưởng của chính mình hơn cùng với những bài thơ 20-11. Nhịp độ trong bài xích thơ cùng hầu như từ ngữ bay bổng sẽ giúp đỡ lời chúc, lời tri ân của bạn thêm chân thật và có ý nghĩa sâu sắc hơn các đấy. Cùng tham khảo một số bài thơ mà trang tìm vấn đề làm s86.com.vn vẫn tổng phù hợp ngay sau đây nhé.

Bạn đang xem: Những bài thơ hay ngày 20

Top 5 bài xích thơ 20/11 xuất xắc nhất cho 1 ngày Nhà giáo

Ngày Tết bên Giáo

Tác giả: Đặng Ngọc Đào

Ngày vui xin chúc các Cô Thầy

Mạnh khỏe, bình an, giọng hát hay

Họp mặt cùng mọi người trong nhà vui tiệc nhỏ

Hoa tươi, chúc tụng thiệt đong đầy

Bao ngày vất vã mặt trường lớp

Dạy dỗ đàn em tâm huyết say

Đóng góp mang đến đời thêm dung nhan thắm

Vinh danh rạng rỡ, cảm ơn dày...

Bài thơ "Không Đề"

Tác giả: Nguyễn Trung Dzũng

Tri thức thời xưa trở lại đây,

n tình sâu nặng của cô ý thầy!

Người mang tia nắng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều thanh lịch bến đây?

Đò mang lại vinh quang địa điểm đất lạ;

Cám ơn bạn đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã giúp con thừa đắng cay!

Người lái đò

Tác giả: Thảo Nguyên

Một đời bạn - một chiếc sông...

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

5 bài bác thơ ngắn mà sâu nặng trĩu tình thầy trò hình ảnh 3

"Muốn qua sông nên lụy đò"

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông giữ hộ lại nụ cười

Tình yêu xin tặng ngay người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp phần đa đò đầy qua sông...

Không đề

Tác giá: Nguyễn Thị Chí Mỹ

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt lưu giữ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt hổ ngươi cho đa số lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những xúc cảm vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết lúc nào con bự được,

Thầy ơi ! nhỏ viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng

Sao lại quặn lên hầu như giả dối mang lại gai người.

Đã siêu chiều bến xe vắng đìu hiu hiu

Chuyến xe pháo cuối cùng bước đầu lăn bánh

Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe giờ cũ ê a

Thầy ngay gần lại thành nhẵn hình hết sức thực

Có mọi điều khôn cùng giản dị

Sao mãi tiếng con new nhận ra.

Tri ân

Tác giả: Thái Tài

Thu tàn trời sẽ sang đông

Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng hôm nay

Chắp đến đôi cánh em cất cánh vào đời

Bao chuyến đò yên không lời

Ươm mầm xanh giỏi rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm tiết năm nhiều năm tháng qua

Từng câu từng chữ ê a

Bao lời khuyên bảo thiết tha nồng nàn

Mỏi mòn sớm trưa gian nan

Nhiều đêm tắt giờ đồng hồ ho khan quặn lòng

Bao núm hệ đang sang sông

Thầy cô luôn luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc mang đến mưa gió bão bùng

Vẫn âm thầm thắp sáng sủa vùng trời mơ

Hôm ni kính dệt vần thơ

Tri ân nhị tiếng vô bờ tự khắc ghi

Nẻo đời dẫu có thịnh suy

Dù bao gian cạnh tranh mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày bên giáo hôm nay

Kính dưng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang niềm hạnh phúc rạng ngời

Gia can ấm cúng trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách biệt ngàn phương

Lòng hoài tương khắc khoải vương vấn cô thầy

*

Bài thơ 20/11 tặng cô giáo ngắn gọn, xuất xắc nhất

Cô ơi

Tác giả: Thảo Thảo

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy dỗ của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã...

Cô không lời tự giã

Xa trường tự cơ hội nào

Em ngỡ như chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô vơi hiền

Thời gian cách triền miên

Cô không lần cù lại

Chúng em ghi nhớ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về...

Nay chúng em khôn lớn

Ngày rời trường ngay gần đến

Bao giờ chạm mặt lại cô?!

Cô Giáo Lớp Em

Tác giả: Sưu tầm

Cô giáo lớp em

Xinh đẹp mắt hoành tráng

Làn domain authority trắng sáng

Đôi giày bóng loáng

Ai quan sát cũng choáng

Em chú ý choáng hơn.

Nhớ cô giáo trường xã cũ

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ nhỏ bướm trắng hoa quà lối quê

Nhớ bài bác tập hiểu a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ ngớ ngẩn khờ

Tay cô cầm nóng đến tiếng lòng em.

Vở ngày thơ dại lần xem

Tình cô như chị em biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm color mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương ngôi trường cũ, nhớ buôn bản quê

Mơ sao được một ngày trở lại viếng thăm Cô!

Tặng cô đóa hoa hồng

Tặng cô với tất cả hương nồng nhan sắc xuân

Tháng ngày dạy dỗ ân cần

Cho bao nuốm hệ đóng góp phần dựng xây

Tiếng cô tưởng nhớ mới đây

Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương…

Người đi dệt mong mơ

Chiều buông rộn tiếng ve ngân

Bước chân thầy hốt nhiên chậm dần mặt đường xưa

Một đời dệt thảm ước mơ

Để em gồm một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh ước mơ sang

Đổ về bến hứa hẹn vững vàng thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại sẽ vào tuổi ông.

Cảm ơn bao mong mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí nặng nề không chịu lùi

Hôm nay vững cách đường đời

Nhờ công thầy vẫn một đời bón chăm.

*

Bài thơ 20/11 tặng ngay thầy giáo ý nghĩa, sâu sắc

Lá đổi màu tóc thầy

Tác giả: hồ nước Ngọc Quân

Về trường đón nhận huân chương

Gặp thầy gặp bạn tình thương dạt dào

Lâng lâng cảm giác dâng trào

Tóc thầy điểm bạc bẽo độ như thế nào chẳng hay

Sân trường xanh thắm chồi cây

Phải chăng lá đổi màu tóc thầy của tôi

Ra về lòng những bồi hồi

Nguyện rằng luôn luôn mãi là người trò ngoan.

Thầy cùng chuyến đò xưa

Tác giả: Nguyễn Quốc Đạt

Lặng xuôi năm mon êm trôi

Con đò nhắc chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo kháng đón đưa

Mặc cho những vết bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa gần như cánh diều

Khách thời xưa đó rất nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông yên lặng buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bạc đãi trắng thân trời chiều đông

Mắt thầy mỏi mòn xa trông

Cây cô đơn đứng giữa loại thời gian...

Nghe thầy hiểu thơ

Tác giả: è cổ Đăng Khoa

Em nghe thầy hiểu bao ngày

Tiếng thơ đỏ nắng nóng xanh cây quê nhà

Mái chèo nghe vọng sông xa

Êm êm như giờ đồng hồ của bà năm xưa

Nghe trăng thuở động tàu dừa

Rào rào nghe chuyển trận mưa giữa trời

Thêm yêu giờ hát mẹ cười

Yêu thơ em thấy đất trời đẹp mắt ra…

Thầy

Tác giả: Ngân Hoàng

Con thốt nhiên thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ từ bỏ nhủ rằng đó là vết mờ do bụi phấn

Mà sao lòng rưng rưng mãi ko nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...

Lớp học trò ra đi, còn thầy nghỉ ngơi lại

Mái chèo kia là đông đảo viên phấn trắng

Và thầy là fan đưa đò đề xuất mẫn

Cho bọn chúng con kim chỉ nan tương lai

Thời gian ơi xin tạm dừng đừng trôi

Cho chúng nhỏ khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu thương …

Con cùng với thầy

Tác giả: Phạm Minh Dũng

Con với thầy

Người dưng nước lã

Con cùng với thầy

Khác nhau nắm hệ

Đã các lần tôi từ bỏ hỏi mình

Mười mấy nghìn ngày không gặp lại

Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại

Vẫn chúng tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi số đông lời hễ viên

Mỗi khi tôi lầm lỡ

Vẫn theo tôi phần nhiều lời nhắc nhở

Mỗi khi tôi tìm được vinh quang...

Qua bi lụy vui, qua phần nhiều thăng trầm

Câu trả lời sáng lên đậy lánh

Với tôi thầy cam kết thác

Thầy gửi tôi khát vọng người cha

Đường vẫn dài và xa

Thầy giáo cũ đón tôi từng bước!

Từng cách một tôi bước

Với kỷ niệm thầy tôi...

*

Bài thơ 20/11 thiếu nhi

Bài thơ xuất xắc ngày 20/11 mầm non

Hôm nay ngày lễ hội

Của cô giáo kính yêu

Em vui biết bao nhiêu

Tặng cô bông hoa đẹp.

Xem thêm: Stt Yêu Đơn Phương, Là Tự Mình Bắt Đầu Nhưng Chẳng Thể Tự Mình Kết Thúc

Đóa hồng nhung tươi thắm

Do em trồng, bắt sâu

Cô giáo nhìn thật lâu

Nụ cười như bày tỏ

Ôi cô vui vui quá

Trông em thật tuyệt vời

Đôi má như gọi mời

Cô hôn lên thắm thiết

Hai giờ thân thương

Hai tiếng "cô ơi!" sao thân mật quá đỗi

Từ môi xinh bé cất gọi cô ơi!

Cô ơi! Con nạp năng lượng cơm rồi nhé!

Sạch cả tô mà chẳng đổ ra bàn

Cô ơi! nhỏ uống thuốc rồi cô ạ!

Khen con đi, con uống giỏi chưa nè

Thuốc đắng lắm mà con không hề khóc

Uống thuốc rồi sẽ khỏi bệnh ngay lập tức thôi!

Cô ơi! bé ngủ rồi cô ạ!

Nhắm mắt vào, cô kể chuyện nhỏ nghe

Chuyện kể rằng: bé mèo bé nó khóc

Mèo con hư ko chịu đến trường

Con có lỗi như mèo không nhỉ?

Không khóc nhè, cô mẹ sẽ yêu đương con!

Cô ơi! bé có đồ rất đẹp!

Mẹ vừa mua ở chợ chiều qua

Chiếc nơ này có xinh lắm không cô?

Con mặc vào coi đẹp không cô nhé!

Sáng đến mặt cô, chiều nhỏ về với mẹ

Sáng lại chiều rộn rã tiếng "cô ơi"!

Cô ơi! Cột giùm nhỏ bím tóc

Thắt bính nhị chùm nhỏ mới thích cơ

Cô ơi! Mèo con hư thì khóc

Còn nhỏ ngoan, cô mẹ sẽ vui lòng

Rồi mỗi tuần cô thưởng một bông hồng

Hoa bé ngoan lấy về khoe với mẹ...

Cô ơi!...!

Hai tiếng ấy thôi, sao mà đon đả quá

Dù mệt nhoài vẫn vui rộn tim tôi

Đời nhà giáo ngèo bao lo toan vất vả

Vẫn vẹn nguyên tình vào ánh mắt thơ ngây

Bao ưu tư, nhọc nhằn quên hết cả

Có lẽ vì nhị tiếng ấy "Cô ơi!"

Bàn tay cô giáo

Bàn tay cô giáo

Tết tóc mang lại em

Về nhà mẹ khen

Tay cô đến khéo!

Bàn tay cô giáo

Vá áo mang lại em

Như tay chị cả

Như tay mẹ hiền

Hai bàn tay cô

Dạy em múa dẻo

Hai bàn tay cô

Dạy em đến khéo

Cô dắt em đi

Trên đường tới lớp

Đường đẹp quê hương

Đường dài đất nước

Bàn tay cô giáo

Tết tóc cho em

Về nhà mẹ khen

Tay cô đến khéo!

Bàn tay cô giáo

Vá áo cho em

Như tay chị cả

Như tay mẹ hiền

Hai bàn tay cô

Dạy em múa dẻo

Hai bàn tay cô

Dạy em đến khe

Cô dắt em đi

Trên đường tới lớp

Đường đẹp quê hương

Đường dài đất nước

Em là gia sư mầm non

Tuổi đôi mươi, em phấn khởi lao vào nghề.

Anh cứ hỏi: Em có tác dụng nghề gì vậy?

Phút ngập ngừng, nữ tính con gái

Thưa: Em là thầy giáo mầm non.

Ai cũng bảo nghề gia sư cao quý.

Nhàn hạ, thanh cao…em cũng thấy tự hào.

Hai tư tuổi, chưa một lần làm mẹ.

Mà em tất cả thảy cả lũ con.

Con của em vui lắm anh ơi,

Suốt ngày “dạ”, “thưa” rồi “cháu biết”.

Chưa làm mẹ mà như đã có tác dụng mẹ.

Chăm chút miếng cơm, giấc mộng trẻ thơ.

Cháu thì đông nhưng cô thì chỉ một.

Cháu dại dột khờ, cô vẫn còn tuổi song mươi.

Hết dạy cháu học lại làm quan phân xử.

Hết có tác dụng quan lại tiếp sang có tác dụng mẹ.

Làm mẹ dứt rồi lại chuyển về có tác dụng cô.

Nghề của em là vắt đó anh ơi.

Có lỗi hẹn đôi lần đừng giận hờn, trách cứ.

Đã yêu quý rồi! Xin yêu quý trọn nhé anh!

Bài thơ 20/11 thcs hay nhất

20/11

Khai ngôi trường thoáng đã trôi qua

Ngày thầy cô cho lòng ta rộn ràng

Thầy ta tóc cấp phai tàn

Vì lo dạy bảo cho bọn sinh viên

Sân ngôi trường Bách khoa bao gồm duyên

Đón chào chúng ta khắp miền Việt Nam

Trường ta bao gồm phải trăng rằm

Mà sao ngày hội như phía bên trong trăng

Trường ta gồm một bảng vàng

Ghi tên chúng ta tuổi tiến thưởng nổi danh

Trường ta rất đẹp tựa vào tranh

Giống như hương nhan sắc của nhành hoa sen

Người người lũ lượt ráng phiên

Giữ các tiết mục đề thương hiệu trong trường.

Thầy cùng chuyến đò xưa!

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện 1 thời rất xưa

Rằng tín đồ chèo kháng đón đưa

Mặc cho vết mờ do bụi phấn giữa trưa rơi nhiều

Bay lên tựa rất nhiều cánh diều

Khách rất lâu rồi đó không ít lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông im thin thít buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn mặt đời

Tóc thầy bạc bẽo trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa mẫu thời gian.

Sưu tầm

Nhớ ơn thầy cô

Trùng khơi sóng vỗ dạt dào

Núi cao nhạn biếc lượn vào mây xanh

Công thân phụ nghĩa bà mẹ sinh thành

Ơn thầy cô đã mang đến danh cuộc đời

Đã trường đoản cú bao thuở xa xôi

Ông thân phụ mình đã dựng đồi nghĩa cao

Biết bao chung tình thầy trao

Cô cho trí thức cất cánh vào mộng mơ

Cuộc đời luôn đẹp vần thơ

Tình thầy nhắc nhở ai chờ đò sang

Cho mặc dù vất vả trăm ngàn

Nhắc nhau ta lưu giữ cung bọn thầy cô...!

Hoàng Minh Thuận

Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì nên nhớ nguồn

Ăn quả thì yêu cầu nhớ tín đồ trồng cây

Dạy ta biết chữ hôm nay

Thành người hữu dụng công thầy ơn cô

Lỡ yêu mếm nghiệp lái đò

Chỉ muốn truyền dạy học trò thành công

Thầy cô nào có trông mong

Chúng con bắt buộc nhớ ghi lòng tạc ơn...

Dạy từng đứa trẻ em thành "Nhơn"

Truyền từng bài xích giảng phấn mòn cổ đau

Chỉ mong mỏi trò phát âm thật mau

Cười vui trong dạ khổ lao cũng mừng

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng

Thầy cô vẫn dạy dỗ trò cưng của mình

Đến đi từng đứa học tập sinh

Ai quên ai nhớ ai nhìn thầy cô...

"Qua sông thì phải lụy đò"

Mấy ai qua khỏi nhớ đò ngày xưa

Người chèo dẫu gồm nắng mưa

Vượt qua sóng dữ, vẫn chuyển học trò.

Cúi đầu xin lỗi thầy cô

Lâu rồi con cũng quên đò từng đưa

Chữ đầy sợ hãi nói thêm thừa

Công lao khuyên bảo chẳng khua trống kèn...

Sưu tầm

*

Bài thơ 20-11 giành bộ quà tặng kèm theo thầy gia sư tiểu học

Thầy Cô

Cô là người bà bầu hiền phú quý