Thơ tình Nguyễn Bính-một hồn thơ quen nhưng lạ. Nguyễn Bính là một trong những nhà thơ lừng danh những thập niên 30 – 60 của cố kỷ trước trong văn học văn minh Việt Nam. Ông gồm một phong cách thơ được không ít thế hệ đương thời thích mộ, đặc biệt có tương đối nhiều bài tuy sáng tác trong phong trào Thơ mới nhưng đậm màu trữ tình dân gian bao gồm cả nội dung lẫn hình thức thể hiện.

Bạn đang xem: Thơ tình nguyễn bính hay nhất

Di sản thơ Nguyễn Bính nói chung, thơ tình Nguyễn Bính dành riêng đã được không ít người quan lại tâm nghiên cứu về mặt ngôn từ và nghệ thuật….Và được phần đông bạn phát âm yêu thơ say lòng.

Giới thiệu một đôi nét về tác giả Nguyễn Bính

Nguyễn Bính (1918 -1966) tên khai sinh là Nguyễn Trọng Bính (có thời kì rước tên Nguyễn Bính Thuyết), quê sinh hoạt làng Thiện Vịnh xã Đông Hội (nay là xã cộng Hòa), huyện Vụ Bản, tỉnh nam giới Định. Nguyễn Bính xuất thân vào một mái ấm gia đình nhà nho nghèo, sớm không cha mẹ mẹ, năm 10 tuổi phải theo anh lên tp. Hà nội kiếm sống.

Nguyễn Bính làm cho thơ khi bắt đầu 13 tuổi cùng sớm thể hiện kỹ năng sáng tác của mình. Năm 1943, ông vào Nam bộ rồi ngơi nghỉ lại tham gia loạn lạc chống Pháp. Năm 1954 ông tập trung ra Bắc và liên tục tham gia công tác báo chí văn nghệ.


*

Trong khi phần lớn các thi sĩ cùng thời chịu tác động của thơ châu âu thì Nguyễn Bính lại tìm tới với hồn thơ dân tộc bản địa và cuốn hút người đọc bằng chính hồn thơ này.

Bằng lối ví von mộc mạc mà duyên dáng mang phong vị dân gian, thơ Nguyễn Bính đem đến cho tất cả những người đọc đa số hình hình ảnh thân yêu thương của quê hương, giang sơn và tình người đằm thắm, thiết tha. Vì chưng thế, Nguyễn Bính được xem như là thi sĩ đồng quê và có tương đối nhiều tác phẩm được ngợi ca rộng khắp.

Những tác phẩm tiêu biểu vượt trội của Nguyễn Bính trước giải pháp mạng: trung ương hồn tôi (1937), Lỡ cách sang ngang (1940), Hương gắng nhân (1941) Mười hai bến nước (1942), Cây đàn tì bà (truyện thơ -1944); sau bí quyết mạng có: Ông lão mài gươm (1847), Gửi người vợ khu vực miền nam (1955), giờ trống đêm xuân (truyện thơ — 1958), Đêm sao sáng sủa (1962), Cô Son (chèo – 1961), người điều khiển dò sông Vị (chèo – 1962)…

Tuyển tập thơ tình Nguyễn Bính “sống” mãi thuộc thời gian

Sau phía trên s86.com.vn xin ra mắt cùng quý độc giả tuyển tập thơ tình Nguyễn Bính giỏi nhất, được đông đảo bạn hiểu yêu thích. Hãy trải lòng thuộc nó để cảm thấy hết vẻ đẹp,nét tình tứ trong những lời thơ các bạn nhé !



Nhớ người trong nắng

Hà Nội có hồ loàn tiếng ve,Nắng dâng làm cho lụt cả trưa hè,Năm xưa, một trong những buổi đang mưa lụtTôi tiễn chân fan sang biệt ly.

Từ buổi về đây, sầu lại sầuNgười xa vời quá, ai yêu mến đâu!Tôi đi ngửa khía cạnh trên hè vắngXem đông đảo cành cây nó cưới nhau.

Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời,Trắng xoá hồn tôi, ai lưu giữ tôi?Hoa ở đầu cuối xoan rồi rụng hếtLấy gì phảng phất làm nên màu môi?

Có một trai hiền, một gái xinhNgang qua, chừng thân chuyện ân tìnhTrai cười: “Bữa ấy bản thân toan giữMãi vệt môi son thân má mình…”

Cây bỗng thưa dần, nhẵn dãn raQuanh tôi chỉ thấy nắng và nóng chan hoà,Hồn này lãng đãng trôi trong nắngCho được trôi về bến Trữ La!

Mùa đông đan áo

Đã quyết không… không… được một ngàyRồi yêu mất cả giờ chiều nayChiều ni bướm white ra các quá!Không biết là mưa xuất xắc nắng đây?

Lâu ni tôi thấy nghỉ ngơi lòng tôiNhư có tơ vương mang lại một ngườiNgười ấy, tuy vậy mà tôi chả nóiTôi đành ngậm miệng nữa mà thôi.

Tôi thân quen ngậm mồm với tình xưaTình vẫn sang sông đã tới bờTình đã trao tôi bao ân oán hậnVà cướp đi cả một thuyền mơ.

Mơ tất cả năm năm sẽ vội tàn,Có nàng đan mãi áo len ấm đen.Có nữ áo đỏ đi qua đấy,Hương đượm bố ngày hương chưa tan.

Mà mùi hương đượm mãi làm việc hồn tôi,Tôi biết là tôi yêu thương mất rồi!Tôi biết từ phía trên tôi khổ lắm,Chiều nay gió rét mướt đấy, phụ nữ ơi!

Tất cả mùa đông đan áo lenCho fan cho tất toàn bộ cơ thể quenCòn tôi tín đồ lạ, tôi bạn lạ,Có cũng đề xuất mà ko cũng nên.

Oán đã bao la, hận vẫn nhiềuCớ sao tôi vẫn chả thôi yêu?Tôi đi mãi mãi tuyến phố ấyQua lại hôm nay, sáng lại chiều.



Màu tím Huế

Thôi núm là em cách biệt rồi!Đường đi từng bước một lại xa xôiTim tím rừng chiều, tim tím núiTim tím chiều hôm, tim tím mai

Ban chiều tím tím nhớ mong mỏi nhauĐêm về tối kìa em tím khôn xiết nhiềuAnh cúi cong người xuống hôn màu sắc tím giấyThư về em, tím đường nét thương đau

Mai kiểu mẫu rồi trên đây lầm cát bụiAnh lại đường xa trải kiếp ngườiTim tím rừng chiều, tim tím núiChiều hôm các tím chũm em ơi!

Nhớ

Ví chăng nhớ tất cả như tơ nhỉEm thử tảo xem được mấy vòngVì chăng nhớ gồm như vừng nhỉEm test lào xem được mấy thưng!

Anh ơi! Em ghi nhớ em ko nóiNhớ cứ đầy lên cứ rối lênTừ đấy về phía trên xa quá đỗiĐường đi bằng ngựa hay bởi thuyền

Gieo thoi gieo thoi lại gieo thoiNhớ nhớ muốn mong trường tồn rồiThoi ạ làm thế nào thoi lại cứĐi về giăng mắc để trêu tôi?Hôm qua chim khách đậu bên trên cànhKêu mãi có tác dụng em cứ tưởng anhNội nhật ngày hôm qua về tới bếnAi ngờ chim khách hàng cũng ko linh!

Anh bốn mùa hoa em một bềAnh muôn quán trọ, em rạm khuêMay còn hơn được ai sương phụLà nhớ người đi có thể về.

Hôn nhau lần cuối

Cầm tay anh khẽ nói:Khóc lóc cơ mà làm chi?Hôn nhau một lần cuốiEm về đi, anh đi …

Rồi một hai ba năm,Danh thành anh trở lại,Với em anh chăn tằm,Với em anh dệt vải.

Ta vẫn là bà xã chồng,Sẽ yêu nhau mãi mãi.Sẽ se tua chỉ hồng,Sẽ hát câu ân ái.Anh cùng em sẽ sốngTrong một mái nhà tranh.Lấy trúc thưa có tác dụng cổng,Lấy tơ liễu làm cho mành.

Nghe lời bằng hữu hỡi!Khóc lóc cơ mà làm chi?Hôn nhau một lượt cuối,Em về đi, anh đi…


*

Hoa cùng với rượu

Thấy giá u tôi quấn lại mền,Cô hàng đựng rượu ủ thêm men,Mẹ thân phụ mất nhanh chóng còn em nhỏ,Say cả bốn mùa đến khách quen.

Em bé dại là Nhi, bạn nhỏ dại tôi,Suốt ngày nhị đứa nhẩn nha nghịch .Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ,Vẫn nhớ cài đặt quà cho tất cả đôi .

Hai đứa thường nhân buổi vắng ngắt nhà,Người ta bắt trước chị fan ta!Ra vườn cửa nhặt đầy đủ hoa cam rụng,Về bỏ đầy nồi cất nước hoa .

Nước hoa mặc dù chẳng thơm là mấy,Hai đứa quẹt đầy cả tóc nhau .Hí hửng bảo nhau: “Thơm đấy chứ,Nước hoa ngoại trừ tỉnh ngấm vào đâu!”

Một buổi tối nhà Nhi tất cả giỗ thầy,Chị Nhi đến uống rượu cay cay,Chừng đâu chén nhỏ làm nhị đứaMặt đỏ lên rồi ngà ngà say .

Hai đứa ôm nhau tiến công giấc dài,Bất trang bị ngủ cho sáng ngày mai.Chị Nhi cứ chế làm sao ấy,Hai đứa nhìn nhau dại cười.

Chị Nhi thường nói cùng với u tôi:“–Hai đứa, thưa bà, cho đẹp đôi!”U tôi cười cợt đáp ngay lập tức như thật:“Tôi có nàng dâu hỗ trợ rồi!”

Thuở ấy làm thế nào thật thái bình,Trai hiền bạn với gái đồng trinh.Đời say men rượu thơm hoa rụng,Tràn đều thơ ngây, ngập cảm tình.

Ấy cố gắng mà rồi cách biệt nhau,Nhà Nhi băn khoăn chuyển đi đâu .Mình tôi giời bắt làm thi sĩ,Mẹ mất khi chưa bạc đãi mái đầu.

Bỏ lại vườn cửa cam, bỏ mái gianh,Tôi đi dan díu với ghê thành.Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới,Chuốc mãi men say rượu ái tình.

Xem thêm: Các Loại Tôn Lợp Mái Được Sử Dụng Nhiều Nhất Trên Thị Trường

Rượu mối tình kia thành dung dịch độc,Vườn nai lưng theo bướm phấn hương thơm bay.Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc,Hoa hết thơm rồi rượu hết say.


*

Trăm sầu ngàn tủi mình tôi chịu,Ba tứ năm rồi năm sáu năm.Khóc vụng mỗi lần tôi lưu giữ lại,Men nồng gạo nếp nước hoa cam.

Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi,Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!Từ ngày Nhi bỏ nơi làng mạc cũ,Mộng ngạt ngào duyên lành cũng vứt tôi.

Chắc ở chỗ nào dưới mái tranh,Chị em Nhi vẫn sốn yên ổn lành.Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán,Hồn vẫn trong với mộng vẫn trinh.

Ngày xưa con bé Nhi còn đẹp,Huống nữa giờ đồng hồ Nhi đã đi vào thì.Tháng tháng mươi mười lăm buổi chợ,Cho tín đồ thiên hạ đề xuất say Nhi.

Xóm bà mẹ Nhi ngơi nghỉ mấy nhà?Bến đò đông vắng? Chợ ngay gần xa?Nhà Nhi thuê gồm vườn không nhỉ?Vườn tất cả trồng cam gồm nở hoa?

Mơ tưởng vu vơ lòng dối lòng,Thực ra tất cả phải cụ này không.Chị Nhi đang lấy ông chồng năm trước,Nhi đến năm sau lại mang chồng?

Ước gì trên cách đường giữ lạc,Một buổi chiều nào giá buốt gió mưa,Gõ cánh cửa ai xin ngủ trọ,Giật bản thân tôi thấy tiếng Nhi thưa.

Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó,Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu.Nhắc lại thời xưa mà thẹn lại,Ngậm ngùi hai đứa uống phổ biến nhau.

Tôi kể: “U tôi đã hết rồi,Cửa nhà còn có một bản thân tôi …”Nhi rằng: “Ngày trước u thường nóiHai đứa bản thân trông cho đẹp đôi …”

“Chị em new lấy chồng năm trước,Chồng chị trồng cam sinh hoạt mé sông.Em sinh sống mình đây nhà trống trải,Trăng xoàn đầy ngõ gió mênh mông …”

Như truyện Tương Như với Trác ThịĐưa nhau về ở đất Lâm CùngVườn xuân white xóa hoa cam rụng.Tôi với em Nhi kết bà xã chồng.

Rượu chứa kỹ ngon, men ủ khéo,Say fan thiên hạ lại say nhau .Chiều chiều nhì đứa sang trọng thăm chị,Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu.

Chao ôi! Là mộng xuất xắc là thực?Là thực tuyệt là mộng bấy lâu?Hai đứa sống bởi hoa với rượu,Sống vào trời đất, sống và cống hiến cho nhau.

Nhưng mộng mà lại thôi, mộng mất thôi,Hoa quá rượu ế, ấy tình tôi.Xa rồi sân vườn cũ hoa cam rụng,Gặp lại nhau đưa ra muộn lắm rồi.

Thơ tình Nguyễn Bính tương tư một nhẵn hồng

Thơ tình Nguyễn Bính có vẻ chân quê nhưng không kém phần nồng nàn,tha thiết. Một thi sĩ đượm chất hồn quê nhưng khi hòa mình vào hầu như chàng trai,cô gái trong chuyện tình yêu cũng dào dạt,mãnh liệt chẳng hèn cạnh gì Xuân Diệu. Cùng share chùm thơ tình xuất xắc sau đây để cảm nhận các bạn nhé !


Lỡ bước sang ngang

Em ơi! em sống lại nhàVườn dâu em đốn, bà mẹ già em thươngMẹ già một nắng nhì sươngChị đi một cách trăm con đường xót xaCậy em, em nghỉ ngơi lại nhàVườn dâu em đốn, người mẹ già em thương

Hôm ni xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị cách sang ngangLà đổ vỡ giấc mộng vàng từ đâyRượu hồng em uống cho sayVui cùng chị một vài ba giây cuối cùngRồi trên đây sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo ko tới bờMiếu thiêng vụng về kén fan thờNhà nhang khói lạnh chị dựa vào cậy emĐêm qua là trắng ba đêmChị yêu đương chị kiếp con chim lìa đànMột vai gánh rước giang san…Một vai nữa gánh muôn ngàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương làm cho gì!Một lần này cách ra điLà không hứa hẹn một lần về nữa đâuCách mấy mươi dòng sông sâuVà trăm nghìn vạn nhịp ước chênh vênhCũng là thôi cũng chính là đànhSang sông lỡ cách riêng bản thân chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, có biết từng nào người!Em chớ khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bảy nổi ba chìmTrăm cay nghìn đắng con tim héo dầnDù em yêu thương chị mười phầnCũng không chống nổi một lượt chị đi

Chị tôi nước đôi mắt đằm đìaChào hai họ để đi về nhà aiMẹ trông theo, chị em thở dàiDây pháo đỏ tự dưng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị chết thật ngàn dâu thưa…

Trời mưa ướt áo làm cho gì?Năm mười bảy tuổi chị đi đem chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị cách sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ bên em nhớ người mẹ thươngBa gian trống, một mảnh vườn xác xơMẹ ngồi bên cửi xe pháo tơThời thường xuyên nhắc: “- Chị mày giờ ra sao?”

Chị bây giờ… nói vậy nào?Bướm tiên khi đang lạc vào sân vườn hoangChị từ bỏ lỡ cách sang ngangTrời dông bão giữa tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân vắt chị tới miền nhức thươngMười năm gối hận mặt giườngMười năm nước mắt bữa thường vậy canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt mối tình đầu tiênMười năm lòng lạnh như tiềnTim đi hết máu cơ mà duyên không về

Nhưng em ơi! một tối hèHoa xoan nở, xác nhỏ ve hoàn hồnDừng chân trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái yêu mến thân chị lỡ làngĐoái thương phận chị dở dang rất nhiều ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói bé dại câu này cùng với em…Thế rồi máu trở về timDuyên làm lành chị duyên tìm về môiChị nay lòng ấm lại rồiMối tình bị tiêu diệt đã có bạn hồi sinhChị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi rạng đông nạm vàngTim ai tự khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” tự khắc theoNhưng yêu thương chỉ để nhưng yêuChị còn dám ước một điều gì hơnMột lầm nhì lỡ keo sơnMong gì đính lại phím đờn ngang cungRồi tối kia lệ ròng rã ròngTiễn đưa người ấy sang trọng sông, chị vềTháng ngày qua cửa buồng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa

Úp phương diện vào nhì bàn tayChị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm– Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi tạo cơ đồChị về giồng cỏ mộc nhĩ mồ thanh xuânNgười đi mặc áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn ngôi trường thơ ngâyNăm xưa tối ấy chóng nàyNghiến răng nhắm đôi mắt cau mày… rất chưa?Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài xích thơ óc nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà chồng là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có bạn đi quaEm về yêu đương lấy bà mẹ giàĐừng ý muốn ngóng chị nữa mà lại uổng côngChị giờ sinh sống cũng bằng khôngCoi như chị đang ngang sông đắm đò.


Hương cố kỉnh nhân

Thuở trước loại hoa chửa biết cườiVô tình con bướm trắng sang chơiKhác như thế nào tôi đang sang chơi đấyRước bướm ngừng chân. Hoa hé môi.

Từ đấy loại hoa mới biết cườiCũng như cô gái mới biết yêu thương tôiHoa mếm mộ bướm cho nên vì vậy bướmQuả quyết yêu hoa cho trọn đời.

Ai dạy thiếu nữ yêu? có phải làNào ngờ hư đến thế là hoa!Hoa đi đón rước bao nhiêu bướmTừ bướm xuân xanh đến bướm già.

Tôi chỉ thèm yêu lấy một lầnCó fan đi giữa xứ mùa xuânThấy bé bướm trắng bay thơ thẩnÝ hẳn đi tìm kiếm hương cầm cố nhân.

Thư mang lại chị

Viết mang đến chị cánh thư nàyMột đêm lữ đồ vật em say rượu cầnNhớ fan cách một mùa xuânHình như người đã một lượt sang sôngỒ! Say! Thương lưu giữ vô cùngRượu tuyệt lệ ướt khăn hồng chị ơi!Làm sao giấc ngủ không dàiSao đêm không ngắn, cơ mà trời cứ mưa ?

Làm sao em sống như thừaCố rước men rượu tẩm ưng ý đauKể từ hai đứa thôi nhauEm hay chả có đêm nào ko saySao em độc thân thế này ?Sao em lại khóc như ngày chị đi …?Ở đây còn có vui gì!Vườn dâu xa lắm! lối về chị xaCon đường sang làng Trữ LaCách một ngày ngựa, cách cha ngày đò

Lúc này em nghĩ cơ mà loCứ thương ghi nhớ mãi thì mang lại hết đời!Hôm qua có chuyến đò xuôiToan về hà thành lại thôi không vềEm trồng được một cây lêHẹn bốn năm nữa thì về hái hoaNhưng là vườn cửa đất bạn taMình là khách trọ một vài tối thôi

Sáng mai có lẽ em xuôiNếu không đãng trí với trời không mưaNhưng cơ mà khăn gói gió đưaLại về thành phố hà nội thì chưa mong vềĐò thuê, ngày con ngữa cũng thuêSang xem qua kẻ lỗi thì thanh lịch sôngỒ! Say! Thương nhớ vô cùngRượu tốt lệ ướt khăn hồng chị cho?


Tương Tư

Thôn Đoài ngồi nhớ xã ĐôngMột bạn chín nhớ mười yêu quý một ngườiGió mưa là bệnh của trờiTương bốn là bệnh của tôi yêu thương nàng

Hai làng lại chung một làngCớ sao bên ấy chẳng sang bên nàyNgày qua ngày lại qua ngàyLá xanh nhuộm sẽ thành cây lá vàng

Bảo rằng cách biệt đò ngangKhông lịch sự là chẳng con đường sang đã đànhNhưng đây cách một đầu đìnhCó xa tít mấy mà lại tình xa xôi?Tương bốn thức mấy tối rồiBiết cho ai, hỏi ai fan biết cho?Bao tiếng bến mới chạm mặt đòHoa khuê các, bướm giang hồ gặp mặt nhau.

Nhà em gồm một giàn giầuNhà tôi tất cả một hàng cau liên phòngThôn Đoài ngồi nhớ thôn ĐôngCau buôn bản Đoài lưu giữ trầu ko thôn nào?

Hôn Nhau Lần Cuối

Cầm tay anh khẽ nói:Khóc lóc mà lại làm chi?Hôn nhau một đợt cuốiEm về đi, anh đi …

Rồi một hai cha năm,Danh thành anh trở lại,Với em anh chăn tằm,Với em anh dệt vải.

Ta đang là bà xã chồng,Sẽ yêu nhau mãi mãi.Sẽ se sợi chỉ hồng,Sẽ hát câu ân ái.Anh và em vẫn sốngTrong một ngôi nhà tranh.Lấy trúc thưa làm cổng,Lấy tơ liễu làm cho mành.

Nghe lời bằng hữu hỡi!Khóc lóc nhưng mà làm chi?Hôn nhau một lượt cuối,Em về đi, anh đi …

Em cùng với Anh

Lòng em như quán phân phối hàngDừng chân mang lại khách qua đàng mà thôiLòng anh như mảng bè trôiChỉ về một bến chỉ xuôi một chiềuLòng anh như biển khơi sóng cồnChứa muôn bé nước nghìn con sông dàiLòng em như loại lá khoaiĐổ từng nào nước ra phía bên ngoài bấy nhiêuLòng anh như hoa phía dươngTrăm ngàn đổ lại một phương khía cạnh trờiLòng em như cái bé thoiThay bao nhiêu suốt nhưng thoi vẫn lành.


Chờ Nhau

Láng giềng đã đỏ đèn đâuChờ em chừng giập miếng giầu em sangĐôi ta cùng ở một làngCùng đi một ngõ cấp vàng đưa ra anhEm nghe bọn họ nói mong muốn manhHình như bọn họ biết … bọn chúng mình cùng với nhauAi làm cả gió mắc cauMấy hôm sương muối đến giầu đổ non.

Nhớ

Ví chăng nhớ gồm như tơ nhỉEm thử tảo xem được mấy vòngVì chăng nhớ gồm như vừng nhỉEm test lào xem được mấy thưng!

Anh ơi! Em nhớ em không nóiNhớ cứ đầy lên cứ rối lênTừ đấy về đây xa thừa đỗiĐường đi bằng ngựa chiến hay bởi thuyền?

Gieo thoi gieo thoi lại gieo thoiNhớ nhớ hy vọng mong trường tồn rồiThoi ạ làm thế nào thoi lại cứĐi về giăng mắc nhằm trêu tôi?Hôm qua chim khách hàng đậu trên cànhKêu mãi làm cho em cứ tưởng anhNội nhật trong ngày hôm qua về tới bếnAi ngờ chim khách hàng cũng không linh!

Anh bốn mùa hoa em một bềAnh muôn tiệm trọ, em thâm nám khuêMay còn hơn được ai sương phụLà nhớ tín đồ đi hoàn toàn có thể về.

Trên đấy là những bài thơ tình Nguyễn Bính mà cửa hàng chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Qua đó chúng ta cũng có thể bắt gặp được hình ảnh của mình trong số những câu thơ. Hơn nữa mọi cung bậc cảm hứng đều sẽ tiến hành chuyển download một cách thâm thúy nhất. Tiếp tế đó bạn cũng sẽ hiểu thêm về phong thái của con fan tài hoa này. Chúc bạn có được những time thư giãn dễ chịu và thoải mái bên tập thơ Nguyễn Bính tốt nhất.