Truyện ngôn tình xuất xắc – Ông xã, anh là ai? (Phan34). Truyện ngôn tình, ông xã, anh là ai? “Trước tê cô luôn mừng vì chưng cô đang mở mắt tỉnh dậy, tuy sẽ mất tía năm tuy vậy lại đã có được những sản phẩm cô muốn có, tuy nhiên bây giờ, cô lại cảm thấy cha năm đã mất đó đáng tiếc biết bao, xuyên không qua quãng thời gian đó, thiệt sự là một trong những chuyện…” khám phá tình tiết dấp hẫn của truyện ngôn tình – Ông xã, anh là ai? ở dưới đây nhé.

Bạn đang xem: Ông xã anh là ai


Truyện ngôn tình tuyệt – Ông xã, anh là ai?

“Cô chú ý kỹ xem, người trên hình là tôi thiệt sao?”, quan tiền Nguyệt San chớp mắt với Thiên Thụ.

Thiên Thụ mở to ánh mắt tấm hình.

“Không bắt buộc cô, ưm… Lẽ nào là tôi?”, Thiên Thụ bé dại giọng đáp.

Quan đại người đẹp nghe xong, tay đập một phát.

“Tôi nói nghiêm túc, không hẳn đang nghịch với cô!”

Thiên Thụ bị đánh trúng đầu, tấm tức bĩu môi. “Tôi cũng trang nghiêm xem mà!”

Hơn nữa tấm hình này, buổi tối qua cô còn bắt gặp trong thư phòng Boss. Tuy anh đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, cơ mà vẫn nhận biết sự thương mến của anh cùng với tấm hình. Có lẽ rằng là thực sự hoài niệm đa số tháng ngày trong hình chăng, hoài niệm rất nhiều ngày tháng họ ở mặt nhau. Điều đó khiến cho Thiên Thụ vừa ngưỡng mộ, lại vừa đố kỵ.

Cô xuyên không tới đây, không còn biết quá khứ của anh, càng do dự trong ba năm nay đã xảy ra chuyện gì. Cảm hứng này thiệt sự tồi tệ.

“Nhìn kỹ nhưng vẫn không chú ý ra?”, quan đại người đẹp chồm gần kề lại Thiên Thụ, ra mức độ chớp mắt.

Thiên Thụ nỗ lực mở mắt nhìn đôi mắt to chớp chớp của quan tiền đại mỹ nhân, nghi ngại hỏi, “Ồ ồ ồ… dễ thường là… mắt cô bị loài chuột rút hả?”

Quan đại mỹ nhân tức tối bóp cổ Thiên Thụ. “Tôi bóp bị tiêu diệt cô, Hạ Thiên Thụ! Cô chính xác là có bản lĩnh giết fan không đền rồng mạng! Tôi bảo cô chú ý mắt tôi, trên đôi mắt tôi bao gồm một vết sẹo, nhưng fan trong hình ko có!”

Khụ khụ khụ khụ!

Thiên Thụ bị quan lại Nguyệt San bóp cổ lắc lắc, suýt nữa thì khó thở choáng váng, nhưng mà cô cũng đã nhìn ra, tín đồ trong hình tuy đẹp mắt như quan liêu Nguyệt San, cơ mà trên mí đôi mắt trái của cô ấy ấy không tồn tại vết sẹo mỹ nhân sexy nóng bỏng như của San San hiện nay giờ.

“A…”, Thiên Thụ chớp mắt, “Chuyện gì đây? Lẽ nào cô… vươn lên là thân?”

Quan đại người đẹp tí nữa thì xẻ lăn ra. “Tôi bao gồm bị phân liệt đâu, cô tưởng tôi là dị nhân biến hình trong manga hả? fan trong hình này là chị sinh đôi của tôi.”

Hả?! Đáp án này đích thực quá bất ngờ. Thiên Thụ trừng mắt sửng sốt.

“Chị tôi là quan Nguyệt Tịnh, cửa hàng chúng tôi là chị em sinh đôi, từ bé dại tính tình đã trọn vẹn khác nhau. Chị mãi luôn êm ả dịu dàng khéo léo, cute vô cùng, tôi như 1 thằng nhóc, ko được ai yêu mến.” quan tiền Nguyệt San nhìn tấm hình, ngồi xuống sofa lừ đừ kể. “Năm chị ấy học đh thì thân quen Viên Dã, chúng ta tham gia cùng một câu lạc bộ, Viên Dã luôn luôn là đầu tàu của đa số người, là chỉ huy cao nhất trong nhóm, còn chị tôi thì trường tồn là người bị chỉ huy, theo anh ấy đi mọi nơi. Chẳng thể nói rõ là chị tôi ưng ý Viên Dã từ khi nào, nhưng lại tôi còn nhớ hôm ấy là một trong những chiều mưa, câu lạc cỗ của chị tôi mang đến khu dân cư mới phạt truyền đơn, muộn lắm chị ấy mới về nhà.

Tôi thấy có fan đưa chị về mang lại cửa, trên người chị ấy còn mặc một cái áo khóa ngoài của nam giới. Mặc dù người đó đã quay đi mà lại chị vẫn đứng làm việc cổng, với làn tóc ướt đẫm nước mưa, đứng vô cùng lâu. Tôi bít ô ra đón chị, tay chị giá buốt cóng tuy thế trên gương mặt là nụ cười ngọt ngào và lắng đọng biết mấy. Tôi cảm thấy chị thật ngốc, nhưng mà chị lại nói với tôi rằng chị thích hợp anh ấy. Người con trai đó, đó là Viên Dã.”

Thiên Thụ tìm đến đây, ngẩn ngơ cả người.

“Hóa ra, anh ấy thật sự có người để yêu thương thương…”

Quan Nguyệt San nhìn vẻ tiếc nuối của Thiên Thụ, mỉm cười tủm tỉm, “Người anh ấy yêu thương? Ha, đúng thế, Viên Dã quả thật có người anh ấy thích. Mặc dù anh ấy lạ lẫm với chị tôi, nhưng mỗi lần câu lạc cỗ hoạt động, bọn họ ở cạnh nhau, tôi luôn luôn cảm thấy có vẻ như trái tim của anh ý ấy vẫn thuộc về ai đó. đến dù ở kề bên có bao nhiêu cô bé xinh đẹp, bao nhiêu fan thầm yêu thương trộm nhớ, anh ấy vẫn chỉ mỉm cười cợt lịch sự, thân thiết, nhưng lại có một khoảng cách không thể thừa qua. Chị tôi có thể là cô bé ở cạnh anh lâu nhất, họ đã xem như thể rất liên kết rồi, Viên Dã cũng thường mang lại nhà tôi đùa với người mẹ tôi. Tất cả dạo tôi nghĩ, sau khi họ xuất sắc nghiệp, anh ấy nhất định sẽ đổi mới anh rể của tôi. Nhưng…”

Truyện ngôn tình lãng mạnÔng xã, anh là ai?

Truyện ngôn tình hay, ông xã, anh là ai? P34.2

Quan Nguyệt San chú ý Thiên Thụ.

Cô chớp chớp mắt.

Nhưng cô lại phát triển thành kẻ thứ ba, nên không? Cô sẽ cướp ông xã của chị San San?

Thiên Thụ bỗng dưng cảm thấy ngượng ngập, “Xin lỗi…”

Quan Nguyệt San phì cười. “Cô làm cái gi mà phải xin lỗi? vững chắc cô chưa hẳn là đã phát huy phẩm chất thánh thiện của công dân ưu tú, tưởng rằng cô cướp người yêu đầu đời của chị tôi đó chứ?”

Thiên Thụ choáng.

Chẳng lẽ ko phải?

San San chú ý Thiên Thụ, thu lại vẻ chơi cợt, “Không tương quan tới cô. Chị tôi với Viên Dã vốn không có duyên. Chị tôi chưa xuất sắc nghiệp đh thì đã chạm mặt tai nạn xe, tắt hơi rồi.”

A?!

Thiên Thụ bàng hoàng, ngẩn người.

Hóa ra… quan liêu Nguyệt Tịnh đã…

“Ngạc nhiên hả?”, quan lại Nguyệt San chú ý Thiên Thụ há to miệng, “Đối với công ty chúng tôi thì đang quen rồi. Hôm chị ấy sắp tới mất bắt đầu nắm tay Viên Dã, nói rằng chị ấy ưng ý anh. Viên Dã không có thời gian trả lời, chị ấy đã từng đi rồi. Tôi nghĩ, cứng cáp chị ấy đã đi trong hạnh phúc, do chị ấy sẽ nói ra lời tận đáy lòng, lại ko nghe anh ấy từ bỏ chối, cố định là mệnh chung trong hạnh phúc. Nhà cửa hàng chúng tôi đều rất cảm kích Viên Dã, sau thời điểm chị bị tai nạn, anh ấy là người đầu tiên chạy tới bệnh dịch viện. Viên Dã so với chị tôi, chắc hẳn rằng không gồm tình ý gì, nhưng lại cũng phải tất cả tình bạn. Thiên Thụ, anh ấy là người lũ ông tốt. Cô phải… trân trọng anh ấy.”

Thiên Thụ khá đờ ra.

Cô bỗng nhiên nhớ lại về tối qua, tấm hình bày bên trên bàn trong thư phòng của Viên Dã. Mấy lúc này họ đang cuộc chiến tranh lạnh, anh lại lấy tấm hình kia ra, gồm lẽ… cô thật sự đã khiến anh bị tổn thương? San San nói, quan liêu Nguyệt Tịnh từng là một cô nàng dịu dàng xứng đáng yêu, luôn ở ở kề bên anh, tuy thế cô thì… cô không dịu dàng, ko chu đáo, ko tinh tế, không xứng đáng yêu, thật chính xác là chẳng được gì cả… Nên, anh bắt đầu nói với cô câu “anh thật sự rất bế tắc về em” chăng?

Quan Nguyệt San đứng dậy, đưa tay vò tóc Thiên Thụ. “Đối với Viên Dã thiệt tốt, biết chưa? ví như cô không đối xử xuất sắc với anh ấy…”

Cô chị em hơi cúi xuống, nói với vẻ uy hiếp, “Tôi vẫn sẽ cướp anh ấy đi đấy!”

Khụ…

Thiên Thụ thấy khóe môi đơ giật.

“Được rồi, tôi đi đây, cực tốt cô đề xuất tìm thời hạn gọi điện cho dòng gã bầy ông kỳ cục kia đi. Còn nữa, tôi sẽ sắp xếp giùm cho hai người, lần này tuyệt vời nhất không bao gồm ai làm cho phiền, trường hợp cô không dẹp lặng tên đó, tôi thiệt sự kỳ thị cô đấy!” San San cười, len lén thì thào vào tai Thiên Thụ, “Mùi vị anh ấy rất là ngon đó, giả dụ cô còn bỏ lỡ thì đúng là đồ ngốc!”

Hả? vị của anh? khôn cùng ngon?

Thiên Thụ thấy tim thót lên.

San San cười lớn, thoát ra khỏi cửa.

Thiên Thụ bất giác nhớ mang đến mấy bài báo, chúng ta đã thân mật với nhau như thế nào ở sân bay, mà San San trong khi cũng từng hôn lên má Viên Dã, ám muội như vậy, hiện nay lại…

“San San, thực ra… Cô cùng thích anh ấy, yêu cầu không?”, Thiên Thụ chú ý theo nhẵn San San.

San San đã cách xuống bậc thang gỗ. Bước đi như hơi khựng lại, nhưng lại vẫn sải bước bỏ đi.

Xem thêm: Top 10 Quán Ăn Vặt Ở Gò Vấp, Tp, Món Ăn Vặt Gò Vấp Nào Ngon

Có lúc, bao gồm vết yêu mến mắc lại vào tim, vờ vịt quên lãng.

Có một nỗi bi thiết thương nhớ bao bọc lấy Thiên Thụ.

Cô cầm cố tấm hình cũ đó, lật đi lật lại ngắm.

Nụ mỉm cười của quan liêu Nguyệt Tịnh cực kỳ đẹp, hết sức dịu dàng. Một cô bé như thế new xứng với người bầy ông thờ ơ như Viên Dã chăng. Nhớ tiếc rằng cô ấy tắt thở quá sớm… trong lòng Viên Dã cố định cũng luôn nhớ mang đến cô ấy? tuy nhiên lại kết hôn với cô…

Thiên Thụ ngồi trên xe bus, gặm môi mãi.

Rốt cuộc ba năm qua đã xảy ra chuyện gì? làm thế nào cô thân quen được Viên Dã, rồi làm thế nào lại kết hôn? Cô và anh thật sự yêu thương nhau ư? Nếu ghẻ lạnh với nhau, oán hận lẫn nhau, thì làm sao sinh ra nhỏ gái? hồi đó cô luôn luôn mừng do cô vẫn mở đôi mắt tỉnh dậy, tuy đã mất tía năm tuy nhiên lại dành được những vật dụng cô muốn có, mà lại bây giờ, cô lại cảm thấy bố năm đã hết đó không mong muốn biết bao, xuyên ko qua quãng thời gian đó, thật sự là 1 chuyện… rất hối tiếc.

Không biết… có khả năng xuyên ko trở về ko nhỉ?

Thiên Thụ đột nhiên sáng đôi mắt lên.

Xe bus vừa mang đến trạm, mở cửa, giới hạn xe thì trong tích tắc, Thiên Thụ sẽ nhảy xuống.

Cửa xe đóng góp lại.

Thiên Thụ bỗng nhiên kinh hoảng. “A, không đúng, tôi xuống nhầm trạm rồi! Này, tôi…”

Vù…

Xe bus làm sao quan trung khu tới cô, đóng cửa chấm dứt đã chạy vèo đi.

Thiên Thụ vắt tấm hình, choáng ngợp đứng bên trên đường, “Ở đây dường như là…”

Công viên mặt đường mà lại lần trước cô đi lạc?

Ủa, sao lại chạy cho tới đây?

*
truyen-ngon-tinh-ong-xa-anh-la-ai

Thiên Thụ tương đối lạ, có lúc những tứ tưởng láo loạn và đúng là có thể dẫn đường. Lần trước cô đã gặp gỡ Tiểu Mạc sinh sống đây, không biết hôm nay có gặp gỡ được một cậu nam giới đẹp trai không giống không? Lần trước khi Tiểu Mạc tặng kèm cô tấm hình, cô còn chưa kịp cảm ơn cậu, vừa hay bây giờ tâm trạng không vui, chi bằng ra công viên ngồi một chút.

Thiên Thụ lững thững ra đó.

Những tán cây phải chăng thoáng, cây đông thanh lá xanh mướt vẫn rậm rạp tươi tốt.

Thiên Thụ gạch đám cây ra với cùng một chút hy vọng mong manh.

Băng ghế dưới ánh đèn đường trống không.

Haizzz, sao tất cả thể gặp gỡ may mắn mãi, lại gặp cậu đẹp mắt trai nào kia được? Ha, cô còn tưởng bản thân thật sự suôn sẻ chứ, xuyên không, có ông chồng tốt, chạm mặt trai đẹp nhỏ tuổi. Chũm đã khiến cho người ta thấy tức về tối lắm rồi!

Thiên Thụ thở dài, ngồi xuống ghế.

Tấm hình trong tay, song tình nhân đó vẫn cười tươi rói.

Thiên Thụ chớp mắt, càng quan sát tấm hình thì sẽ càng cảm thấy buồn. Người giỏi thế này, do sao lại mất chứ? tại sao lại rời xa anh. Nếu cô không xuyên ko tới đây, thì ko biết…

Soạt!

Cô vẫn thở lâu năm thì bỗng ở kề bên xuất hiện tại một láng trắng, “a hu” một tiếng giật mất tấm hình của cô!

Thiên Thụ lag thót, “Này, sẽ là hình của tôi…”

Bạn Thiên Thụ bối rối chưa kịp nói hết câu.

Vì loại bóng trắng to đó sau khi chạy xa rồi còn trở về cười với Thiên Thụ, suýt thì có tác dụng hồn phách cô trở nên mất!

“Bạch… Bạch tiểu Lang!”

Mẹ ơi, cô đúng là may mắn, nhưng mà cũng thật xui xẻo! Lại gặp mặt tên Bạch tè Lang kia, cái thương hiệu lúc nào cũng hù dọa cô hồn xiêu lòng phách lạc ấy! Bạch đái Lang giật mất tấm hình, ôi trời ơi, nước dãi của nó, tấm hình… Tấm hình sắp bị nó làm rách mất rồi!

Thiên Thụ tự dưng cuống quýt, nhưng không đủ can đảm đến gần nó, chỉ có thể sợ hãi quỳ xuống dỗ ngọt, từ bỏ từ điều đình với Bạch tè Lang. “Bạch… Bạch tỷ phú à… Đưa tấm hình… chuyển tấm hình mang lại chị được không… chúng ta có gì… thì ung dung nói…”

“A hu!”, Bạch tiểu Lang ko há mõm ra mà dùng mũi gầm một tiếng.

Thiên Thụ e lệ bỗng đơ mình vấp ngã ngồi ra đất.

Bóng dáng cơ mà quần bọn chúng Thiên Thụ mong chờ cuối cùng đã xuất hiện.

Ngón tay bé dài túm đem lông bên trên đầu Bạch đái Lang, con chó lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống. đái Mạc rước tấm hình thoát khỏi mõm nó, mỉm cười đưa mang đến Thiên Thụ.

Thiên Thụ vẫn sợ tới tầm phát khóc.

Run lẩy bẩy dìm lấy tấm hình, cô nữ nào đó sẽ thất thần chợt nói với tè Mạc, “Tiểu Mạc à, em bao gồm tin rằng rứa giới này có thể xuyên thẳng qua thời gian không?”