Sọ Dừa là giữa những truyện cổ tích hay tuyệt nhất trong kho tàng truyện cổ tích dân gian Việt Nam.

Bạn đang xem: Nghe đọc chuyện cổ tích: truyện cổ tích sọ dừa

Truyện Sọ Dừa ca ngợi vẻ đẹp bên trong của con người. Tự đó, nêu một bài học kinh nghiệm kinh nghiệm khi reviews con người: yêu cầu xem xét toàn diện, không chỉ dừng lại ở biểu lộ bề ngoài. Đó là ý nghĩa nhân bản, biểu hiện đạo lý truyền thống cuội nguồn của quần chúng. # Việt Nam. Dưới đây s86.com.vn mời các bạn đọc thuộc theo dõi Truyện Sọ Dừa gồm file nghe được shop chúng tôi đăng cài trong nội dung bài viết dưới đây.


Nghe gọi truyện Sọ Dừa

Truyện cổ tích Sọ Dừa

Ngày xưa, tất cả hai vợ ck nhà tê đi sống đợ cho 1 lão phú ông ngay sát một đời. Hai vợ chồng rất hiền lành lành, đã không tính năm mươi tuổi mà chưa tồn tại con. Một ngày nắng gắt, người vk vào rừng hái củi cho chủ, khát nước thừa mà không kiếm thấy suối. Bà lần cho hốc cây lớn xem có chút nước mưa làm sao còn đọng lại không, thì thấy một chiếc sọ người bên tảng đá cọp quăng quật lại từ lâu, vào sọ tất cả đầy nước trong vắt. Mặc dù sợ, nhưng vì khát quá, bà đánh liều bưng lên uống. Nước vừa mới rồi cổ, bà đột nhiên thấy khoan khoái khác thường, thấm thìa đến ruột gan.

Ít thọ sau, bà phát hiện nay ra mình đã mang thai. Chẳng bao lâu, người ông chồng cũng chết. Các bước trong đơn vị phú ông buông bỏ cả vào tín đồ vợ. Bà làm cho quần quật xuyên suốt ngày, nạp năng lượng đói mang rách, nhưng vẫn tồn tại một niềm vui là sắp bao gồm con.

Đủ chín tháng mười ngày thì bà hình thành một viên thịt tròn lông lốc, có đủ phương diện mũi, mồm tai nhưng không tồn tại mình mẩy tay chân gì cả. Bà vừa toan bỏ đi, thì viên thịt đột nhiên bảo bà rằng: “Mẹ ơi, nhỏ là người đây, mẹ ạ! bà mẹ đừng bỏ con đi nhưng mà tội nghiệp!” Bà cảm động, quấn cục thịt vào lòng, yêu thương và đến bú.


Biết việc ấy, phú ông chỉ ra rằng yêu quái, bắt bà rước chôn viên thịt đi tuy nhiên bà không nghe. Phú ông liền xua đuổi bà ra ngơi nghỉ túp lều không tính vườn sắn. Đứa nhỏ trông kì dị thật, nhưng nó thật khôn, bà đặt tên nó là Sọ Dừa. Mỗi buổi sớm sớm, trước lúc vào đơn vị phú ông làm, bà hay dặn: “Sọ Dừa ở trong nhà cho ngoan, rồi mẹ đưa về cho con một cầm cố cơm, Sọ Dừa nhé!”

Bà đi thoát khỏi lều tranh, thì Sọ Dừa đã trở thành một em nhỏ dại rất xinh, dọn góc cửa đâu vào đấy rồi lại chui vào mẫu đầu tròn, nằm tại góc nhà. Bà về lấy có tác dụng lạ nhưng lại rình mãi không thấy gì, cũng đành thôi. Đi đâu, Sọ Dừa cũng lăn lông lốc, tín đồ trong xã trước còn sợ, sau dần dần cũng quen. Thấy Sọ Dừa khôn ngoan, không ít người còn mang lại Sọ Dừa ăn quà.

Một hôm, bà về gồm vẻ âu sầu không vui như hầu như ngày. Thấy thế, Sọ Dừa hỏi, bà thở dài bảo con rằng: Con bạn ta thì bảy tám tuổi đã từng đi chăn trâu, chăn dê, còn mi thì tao chả chờ mong gì được! bây chừ ông chủ bao gồm một đàn dê nhưng mà chưa tìm kiếm được người chăn. Giá nhưng mày như con tín đồ ta thì cũng kiếm thêm được không nhiều gạo vào nồi.

Sọ Dừa nói với mẹ: “Mẹ ơi, con chăn được. Bé chăn được đấy, bà bầu cứ vào nói cùng với phú ông đi!” Sọ Dừa giục người mẹ vào nói với phú ông. New đầu, lão gạt phắt đi, sợ giao cho Sọ Dừa chăn thì nó tấn công lạc mất dê của mình, nhưng thấy bà gắng năn nỉ mãi, vả lại nghe nói Sọ Dừa khôn lắm, phải lão bảo bà: “ừ, thì bảo bé mụ từ thời điểm ngày mai cứ sáng sủa sáng vào chỗ này đuổi dê lên núi, rồi cho chiều lại xua dê về”. Bà gắng mừng rỡ, nhưng trong tâm địa bà vẫn lo.


Từ khi Sọ Dừa chăn dê, thì ngày nắng cũng giống như ngày mưa, lũ dê lúc nào thì cũng no nê, bự trông thấy, khủng như thổi, tạo nên phú ông cực kỳ hài lòng. Lão đam mê nhất là hằng ngày Sọ Dừa chỉ ăn uống hết bao gồm hai cụ cơm rất nhỏ tuổi của lão.

Phú ông có cha người nhỏ gái, đứa mập thì ác nghiệt, đứa thiết bị hai thì chua ngoa, chỉ tất cả đứa con gái thứ ba là hiền khô hậu. Ngày mùa, mọi fan ra đồng có tác dụng cả, cha cô cần thay nhau đem cơm lên núi mang đến Sọ Dừa.

Một hôm mang lại lượt cô ba đi đưa cơm. Đi cho chân núi thì cô nghe tiếng sáo véo von. Giờ sáo lúc bổng lúc trầm, lúc mau thời gian khoan, ngấm thìa cõi lòng, làm cô nàng tự nhiên thấy bể chồn, thổn thức. Núi nhấp nhô, cô trèo lên một quãng ngắn là đã lên tới mức lưng chừng núi, chỗ đàn dê vẫn ăn. Đứng nấp trong những vết bụi nhìn ra, cô thấy một chàng tuổi teen tuấn tú độ mười sáu, mười bảy tuổi sẽ thổi sáo ngồi trên dòng võng đào mắc vào nhì cành cây. Những nhỏ chim khuyên nhủ đậu cả lên võng của chàng, phái mạnh vẫn thổi sáo, ngần ngừ có tín đồ nghe trộm mình, tiếng sáo vi vu vang cả núi rừng. Người phụ nữ mải nghe, mải quan sát quá, vịn ngay đề nghị cành khô. Cành gãy răng rắc. Nghe giờ động, chàng bạn trẻ biến tức thì ra Sọ Dừa. Từ đấy, cô đem lòng yêu Sọ Dừa, bao gồm cái gì ngon cô cũng cất giấu, để đến phiên mình đem cơm, cô sẽ đem cho Sọ Dừa.

Hai bà bầu con Sọ Dừa rất yêu mến nhau. Bà mẹ phiền một nỗi là bé mình bất thành nhân dạng thì bà còn mong gì có nữ giới dâu. Sọ Dừa biết ý, bảo với người mẹ rằng:

- Phú ông có cha người bé gái, bà bầu cố kiếm lấy phòng cau vào xin một cô mang đến con.

Bà bà bầu phì cười: - mi thì gồm ma nó lấy!


Nhưng Sọ Dừa cứ giục mãi, bà đành tìm một phòng cau vào nói với phú ông. Lão vuốt râu cười chế nhạo, chũm nén giận, bảo bà ráng rằng:

- bé mụ hình thù quỷ quái quỷ như thế mà cũng chòi vòi nỗ lực kia à?

Ngẫm nghĩ một lúc, lão lại bảo bà cụ:

- Mụ về bảo nó nếu tất cả đủ những thứ này thì ta gả nhỏ cho: Một chĩnh tiến thưởng cốm, mười tấm lụa đào, mười bé lợn béo, mười bé dê béo, mười vò rượu tăm. Lại phải dựng mang năm gian công ty ngói, câu đầu bởi bạc, xà ngang bởi đồng, thì ta new cho rước dâu về. Neu thằng Sọ Dừa đơn vị mụ có thể kiếm đủ các thứ ấy thì mụ sang đây nói đến ta biết.

Bà về nói với con, tưởng nhỏ thôi vấn đề đòi rước vợ. Không ngờ Sọ Dừa bảo bà bầu rằng:

- bà bầu sang ngay lập tức nói cùng với phú ông rằng con sẽ có được những sản phẩm ấy.

Bà bà mẹ sợ con nói liều, lần khần không đi, nhưng lại Sọ Dừa cam kết với người mẹ rằng ko những sẽ sở hữu đủ nhưng còn có tương đối nhiều hơn. Bà cố kỉnh lại lốc cốc vào nói cùng với phú ông. Lần này lão phú ông có vẻ ngần ngại. Lão bảo cụ:

- Để ta gọi cả ba phụ nữ ra, coi thử có đứa như thế nào ưng lấy nhỏ mụ ko đã.

Lão điện thoại tư vấn ba con gái ra thứu tự từng fan một. Nhì đứa đàn bà lớn phần lớn giãy nảy lên, đến lượt cô gái thứ ba, thì vừa nghe phụ vương hỏi, cô lập tức thưa:

- thân phụ đặt đâu con xin ngồi đấy ạ!

Phú ông phân vân nói vậy nào, bèn quay lại hẹn cùng với bà vắt ngày đưa đồ sính lễ. Vào bụng lão vẫn cho là bà bầu con Sọ Dừa chẳng qua chỉ nói láo: “Nói lếu thì phen này chị em con mày đề nghị chết cùng với ông!”.

Chẳng bao lâu đang đi tới ngày nộp sính lễ. Sọ Dừa vẫn ngày ngày đi chăn dê. Chẳng tỏ ý băn khoăn lo lắng gì cả. Còn bà cố gắng thì lo lắng, bảo Sọ Dừa rằng:

- Tao cứ tưởng mi thánh tướng chũm nào, đề xuất mới nghe lời ngươi đi xin cưới đàn bà phú ông. Hiện giờ mày cứ ỳ ra như thế, tao biết tính sao đây?

Sọ Dừa chỉ nhe răng cười, chẳng nói chẳng rằng.

Xem thêm: Nhà Xuất Bản Tổng Hợp Tphcm, Nhà Sách Nhà Xuất Bản Tổng Hợp Tp

Thấm thoắt chỉ từ một ngày nữa là buộc phải đưa thiết bị sính lễ sang bên phú ông. Nhìn trong bên bà ráng chỉ thấy vài manh chiếu rách rưới và vài cái niêu đất. Bà lo ngại chỉ ý muốn đem bé trốn đi, sợ sai hứa thì rước vạ vào thân. Bà bi thương rầu nằm xuống chõng, trùm chiếu ngủ cơ hội nào ko biết.


Sáng hôm sau, vừa mở mắt, thì bà thấy mình không còn ở cái lều cũ nát nữa. Bà thấy bà đang phía bên trong chăn gấm, bên trên sập gụ. Sọ Dừa cũng nằm trên đệm gấm, đắp chăn thêu. Leu tranh vách nát của bà đã biến đổi ra một cái nhà gạch vật dụng sộ, câu đầu bằng bạc, xà ngang bằng đồng, bà thay sướng quá reo lên. Nhưng chú ý con, bà lại buồn, bên cửa cụ này, mà con thế ấy! Bà lại thấy ở góc nhà một chĩnh rubi cốm, mười tấm lụa đào, và ở ngay bên dưới hè, nhị mươi nhỏ lợn béo, nhì mươi nhỏ dê béo, và hai chục vò rượu. Bà phấn kích quá gọi Sọ Dừa:

- Nào, chú rể đâu ra đây, ra đây để lấy đồ sính lễ. Thôi cầm cố này thì vượt rồi bé ạ!

Sọ Dừa thưa với mẹ:

- Lợn, dê cùng rượu ta bớt lại từng thứ lấy mười, để rước dâu về còn khiến cho cỗ mời khách.

Rồi Sọ Dừa lăn từ trên sập gụ xuống đất, mang đến gần mẹ. Anh tảo xuống bên dưới gọi:

- Nào, chúng cất cánh đâu, ra cả đây!

Anh vừa gọi dứt lời thì bao gồm hai chục gia nhân vừa trai vừa gái ở nhà dưới chạy lên. Fan nào fan nấy gần như mặc áo bịt thân. Bà vậy hoa cả mắt, không hiểu nhiều ra sao cả.

Các thứ sính lễ khiêng sang đơn vị phú ông, bà cụ cũng có thể có đủ gấm vóc lượt là, nón, dép để mặc đi đón dâu. Chỉ riêng Sọ Dừa vẫn lăn theo mẹ. Trong nhà phú ông, ai nấy đều không hiểu sao người mẹ con Sọ Dừa lại tìm ra được đồ dùng sính lễ như thế. Phú ông đành chịu đựng nhận lễ cùng gả con gái thứ ba cho Sọ Dừa.

Chiều hôm ấy, Sọ Dừa rước dâu về nhà. Cỗ bàn thật linh đình, tín đồ nhà chạy ra chạy vào tấp nập. Thôn ấp ngồi đầy nhà, chuyện trò như pháo rang, các chú nhỏ xíu chăn bò cùng Sọ Dừa đều xuất hiện đầy đủ.

Đến tối, khi những cây sáp phệ đã thắp sáng sủa trưng đơn vị trên bên dưới, thì không có ai thấy Sọ Dừa đâu cả. Bà con làng xóm chuẩn bị sửa ra về, bất chợt thấy một chàng trai rất đẹp mắt ở phòng mặt đi ra với cô dâu. Mọi fan đều sửng sốt. Hai người đến kính chào khách, chàng bạn trẻ nói:

- Thưa các cụ và những bà con, tôi là Sọ Dừa. Vợ ông xã tôi xin ra chào các cụ, cảm tạ cụ già và bà nhỏ đã quá bộ đến phân tách vui cùng gia đình chúng tôi.

Sung sướng nhất là bà mẹ, bà ôm chầm rước dâu, mang con, ko nói lên lời. Cái tin Sọ Dừa phát triển thành một bạn trẻ tuấn tú vừa bay sang công ty phú ông, thì hai cô chị vừa nhớ tiếc vừa ghen, vừa tức tối.

Từ đó, Sọ Dừa mài miệt đèn sách ngóng khoa thi, Sọ Dừa học khôn xiết thông minh, tiếng vang cả vùng. Trái nhiên đến khoa thi, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Trong những khi anh còn ở kinh thành thì nghe được tin chị em mất. Anh quay về nhà được ít lâu thì gồm chiếu vua gọi anh đi sứ. Trước khi từ giã vợ lên đường, anh đưa cho vk hòn đá lửa, một con dao, hai quả trứng gà, dặn vk phải luôn dắt trong mình, phòng khi gặp gỡ nạn thì khắc biết phương pháp dùng.

Từ thấy lúc em đem được chồng tuấn tú, lại đỗ trạng nguyên, nhì cô chị định trung khu hại em, hòng nuốm em có tác dụng bà trạng. Nay thấy em trong nhà một mình, hay lân la sang đùa tìm cách ám hại.


Một hôm, trời vào gió mát, hai chị đến rủ em đi thuyền. Người em tưởng nhì chị yêu dấu mình, đề xuất nhận lời đi ngay. Ba bà mẹ xuống một loại thuyền, rồi chèo ra gần cửa ngõ bể. Sông rộng lớn mênh mông, sóng nước cao ngất, ngơi nghỉ đó thông thường sẽ có gió to lớn cá lớn. Hai tín đồ chị chèo thuyền gửi em đi chơi một lúc, rồi chèo thuyền vào bờ. Bọn chúng vội nhảy lên trước, thu nhặt hết mái chèo, cùng đẩy thuyền ra giữa chiếc nước. Thuyền không chèo, bị nước xoáy cuốn hút, chìm nghỉm. Bấy giờ nhì cô chị mới hô hoán lên, vờ vịt khóc thảm thiết một hồi, có tác dụng như em đi chèo thuyền một mình mà chết đuối.

Thuyền bạn em vừa chìm khỏi mặt nước thì một con cá kình nuốt luôn luôn cả thuyền lẫn fan vào bụng. Tín đồ em vẫn tỉnh táo apple như thường. Ghi nhớ lời ck dặn, chị mang dao khoét làm thịt cá, tạo nên cá vùng vẫy một lúc rồi bị tiêu diệt nổi cùng bề mặt nước. Xác cá trôi dạt vào một bãi cá mặt rừng.

Người em khoét phía trong bụng cá chui ra. Phụ nữ sờ lại túi quần thấy còn nguyên hai quả trứng cùng hòn đá lửa. Nàng xẻo giết mổ cá, hớt muối ở bên dưới bể, rồi mang cá vào cội cây khô nhằm dành ăn uống dần. Nữ lại lấy cỏ thô áp vào đá lửa, rước dao đánh đá để sở hữu lửa sưởi cùng nướng. Cô gái lấy nước, đem lá, dựng tạm một cái lều con ngay gần bên cạnh bờ sông. Ngày ngày người vợ vào rừng hái cây, đào củ mài để ăn uống thay gạo. Một hôm thiếu phụ thấy nhị quả trứng vào túi mình cựa quậy, người vợ đặt hai quả trứng vào đám cỏ khô, thì một thời điểm sau vỏ trứng nứt ra, hai bé gà con chui ra. Cô gái bắt sâu cho gà ăn. Đôi con kê mau bự lắm. Chẳng bao thọ trông bọn chúng đã rõ ra một con trống, một con mái. Nàng coi đôi con kê như nhỏ mình. Đôi kê khôn lắm, chúng cảm xúc tình yêu thương của người.

Ngày tháng trôi qua, rừng rậm sông sâu, thân gái một mình, nàng phân vân đường lối nào nhưng về. Cô bé đành đợi gồm thuyền qua thì gọi. Một buổi chiều, đùng một phát nàng nghe thấy tiếng con gà gáy sinh sống ven sông: “ò ó… o o!. đề xuất thuyền quan lại trạng rước cô tôi về”.

Nàng vội vàng chạy ra sông thì thấy bé gà trống vẫn vươn cổ gáy cùng một chiếc thuyền lớn đã đi đến trong sông. Thuyền càng mang đến gần, thì kê lại càng gáy to: “òóoo! đề xuất thuyền quan trạng rước cô tôi về”. Phụ nữ đứng ngay gần đôi con gà yêu quý, con gà vừa gáy xong xuôi tiếng thì nữ trông thấy một tín đồ trong khoang thuyền rời khỏi đứng sinh sống đầu mũi. Tín đồ ấy đó là Sọ Dừa, ông xã nàng.

Sọ Dừa cũng trông thấy vợ, rất nhiều người yêu quý nhau tốt sáng mắt, thính tai. Thuyền ghé vào bờ. Cánh mày râu vội bước lên, thiếu nữ vội chạy xuống, cầm tay nhau nghẹn ngào không nói ra lời. Sọ Dừa đón vợ xuống thuyền. Một thời điểm sau nghe bà xã kể chuyện, Sọ Dừa bắt đầu biết lòng tham độc ác của hai fan chị.

Về mang lại nhà, anh giấu vợ vào chống kín, rồi bày tiệc mời anh chị em vợ cùng bà con hàng xã sang ăn. Hai tín đồ chị ăn diện thật quý phái trọng. Nghe tin quan lại trạng, hai đứa gièm pha pha lẫn nhau ngay từ thời điểm ở nhà. Đứa nào vẫn muốn thay vậy em làm bà trạng. Sang đến nhà Sọ Dừa, hai đứa tranh nhau nói lể việc người em chết trôi cho Sọ Dừa nghe, rồi khóc mếu máo nhưng không bao giờ quên luôn tay sửa lại mái tóc, với thỉnh phảng phất liếc mắt đưa tình quan trạng.

Rượu uống được nửa tuần, Sọ Dừa đứng dậy, lấn sân vào phòng đưa bà xã ra chào số đông người. Vừa trông thấy em, hai bạn chị phương diện mày tái mét, chân tay rụng rời. Thừa thời điểm mọi bạn hỏi han nói chuyện xôn xao. Chúng lén ra bên ngoài trốn biệt tích hơi.