Chức năng của văn học không phải chỉ hướng đến những điều đẹp đẽ trong cuộc đời này, nó còn là những góc khuất, những bi kịch mà bé người phải trải qua. Sau ánh nhìn đa chiều đó người đọc tiếp nhận sẽ gồm được những rung động, xúc cảm khi cảm nhận văn học. Thông qua lăng kính, giọng văn, phong cách của riêng Tô Hoài thì số phận của người phụ nữ trong thời phong kiến cùng những phẩm chất đẹp được khơi gợi lên rất hiện thực, sâu sắc qua nhân vật Mị. Hãy cũng cảm nhận về nhận vật Mị qua bài bác văn dưới đây những bạn nhé:

*

Cảm nhận về nhân vật Mị

trong văn xuôi hiện đại Việt phái mạnh ở thế kỷ XX thì đề tài miền núi tương đối là được chú ý. Cho dù chủ đề cũ nhưng nhà văn luôn luôn có cách khai quật vấn đề rất sâu, làm bật lên hình ảnh nhân vật. Mỗi bên văn sẽ tất cả những mẫu nhìn không giống nhau và Tổ Hoài đã thể hiện Sự đồng cảm trước thân phận khổ đau của người dân miền núi, đặc biệt là phụ nữ điển hình trong tác phẩm này là Mị cuả tô Hoài sẽ không giống với những công ty văn khác, đó là một điểm riêng biệt ở tô Hoài.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhân vật mị trong truyện ngắn vợ chồng a phủ

trong Vợ Chồng A Phủ Mị được khắc họa lên là một cô gái có số phận éo le, tủi phận nhưng phẩm chất đẹp vô cùng. Cô gái đẹp người Mèo này sống vào thời đaị phong kiến đầy rẫy những phong tục vô lí, áp bức. Bố mẹ Mị khất nợ buộc phải Mị chính là người bị bắt để trả món nợ này, chủ nợ là Thống lí Pá Tra đòi bắt về làm dâu gạt nợ. Từ đây bao đau thương, tủi nhục của cô nàng này bắt đầu xảy ra, mang danh là về làm cho dâu nhưng thực chất là nô lệ đến nhà thống lí. Mị trở thành một cô gái vô cảm trước mọi thứ, cơ liệt ý thức, sống mà như không sống cũng chính vì những thói áp đặt, vũ phu đánh đập, tra tấn tàn bạo khiến Mị đau khổ không nói cần lời, cuộc sống từng giây phút như đày đọa.

Từ khi cuộc sống của Mị bị cuồng chân trong công ty Thống Lí thì những giấc mơ của Mị tung biến, phai mờ dần trong tâm địa trí với cô ngày ngày phục vụ không công còn bị đối xử tàn ác. Khi làm dâu nhà giàu những tưởng Mị sẽ gồm một cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy nhưng ko phải, tất cả chỉ là vỏ bọc bên ngoài. Mị ngày hôm qua ngày lầm lũi vào bếp, nơi xó cửa làm việc quần quật từ sáng đến khuya. Năm này qua năm khác Mị chỉ xung quanh quẩn trong căn phòng mờ tối, một chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ bé nhỏ tí chẳng biết là sương xuất xắc khói. Mị, từ một cô gái tuổi xanh tươi, trăng tròn với bao khát vọng, yêu đời thì bỗng trở thành một người phụ nữ dần tàn lụi, cam chịu. Mị làm cho việc không có thời gian nghỉ, quần quật từ sáng sủa đến tối “con ngựa, nhỏ trâu làm còn tồn tại lúc, đêm nó còn được đứng gãi chân, đứng nhai cỏ. Đàn bà phụ nữ nhà này thì vùi đầu vào việc cả ngày lẫn đêm”. Có thể thấy số phận của côn vùi chôn, giờ chỉ còn là một một cô Mị chịu đựng sống một bí quyết vô nghĩa, ko chút cảm xúc nữa rồi. Sau nhiều lần buồn đau, kháng cự, lấy lá ngón để nhưng tìm đến loại chết, kết liễu đời bản thân giải bay tất cả cơ mà không được thì giờ đây Mị chẳng tha thiết gì, cảm xúc trong cô chai sạn đi.

cho dù rằng bên phía ngoài thấy Mị mặc kệ trước mọi thứ nhưng sâu thẳm trong tâm địa hồn của cô nàng trẻ này vẫn luôn luôn âm ỉ một khao khát cháy bỏng được tự do, được sống là bao gồm mình, cuộc sống của riêng biệt cô. Lòng ước muốn ấy nó như lớp lửa nhỏ âm ỉ vào lớp tro tàn kia, chỉ cần một làn gió thổi qua sẽ khiến nó bùng thật mạnh mẽ. Chính vì bị ép vào đường cùng, thương với hiếu thảo với cha mẹ nên Mị phải mất mát bản thân để cứu gia đình nên cô đành sống khiếp người đen tối, đau khổ.

Xem thêm:

Đêm mùa xuân năm ấy lại đến rộn ràng, náo nức khắp đất trời với tiếng nhảy múa, ca hát, thổi sáo hòa vào bản giao hưởng thiên nhiên. Từ bây giờ ở trong công ty nghe vọng vào, Mị không còn lầm lì trong cảm xúc chai sạn nữa, cảm xúc được đánh thức trở lại. Tiếng sáo vang lên vào đầu Mị những giai điệu vui tươi, Mị nhẩm bài bác hát nhớ về những tháng ngày đẹp đẽ đã từng có. Ko chịu đựng Mị lấy rượu uống ừng ực để quên đi bao sầu đau, tủi hờn. Khi đó Mị như thấy mình trẻ lại, Mị vui lắm hừng hực sức sống trở lại và Mị vùng dậy sửa soạn đi chơi. Thế nhưng mọi thứ đang dang dở thì A Sử phạt hiện và trói Mị vào cột. Hôm nay cơn đau từ chổ chính giữa hồn đến thể xác trỗi dậy. Mị mơ ước được đi chơi nhưng A Sử đã dập tắt, bóp chết khát khao mong mỏi manh kia.

Một lần nữa sức sống trong Mị trỗi dậy mãnh liệt khi nhìn thấy A Phủ - một tôi tớ cho Thống Lí đang bị trói. Nước mắt của A Phủ rơi xuống thức tỉnh Mị phải vùng dậy đòi lấy quyền được sống, được yêu thương thương, tự vày cho chủ yếu mình. Thế là Mị đã cùng A Phủ trốn thoát tra cứu lấy cuộc sống tự vày của riêng biệt họ.

đánh Hoài đã rất tài tình trong nghệ thuật miêu tả chổ chính giữa trạng nhân vật Mị. Chính ngòi bút tinh tường ấy đã dẫn lối người đọc len lỏi vào trong tim hồn, cảm xúc của Mị, nổi bật lên vẻ đẹp vai trung phong hồn của cô nàng này.