Tuyết white xóa lấp bí mật đường vềCòn bản thân tôi đi trên bé đườngChợt nhìn về quốc gia kia, như bị phân cách với màn đêmTừng lần gió tuyết xuyên vào trái tim giá băng của tôiThế giới như đổi thay, bao trở ngại nhọc nhằn

Thận trọng tôi ơi, đừng để ai thấy,Hãy thật đẹp đẽ hồn nhiên như hôm naoĐừng đề cập ai nghe, đừng nhằm ai biếtGiờ đây sẽ hết

Giờ ra đi, 1 mình ta, không liệu có còn gì khác để mà thương đauVề tương lai, rồi cách đi, và nơi đây phân cách thế gianXóa tan đi, muộn phiền đã qua rồiGió tuyết hãy tràn vềDù sao cơn lạnh cơ đã không còn xa lạ ta rồi

Và nơi đây đựng bao diệu kỳ nhỏ tuổi bé trong không gianVà chẳng điều gì thay đổi tôi, vày chẳng gồm ai khu vực đâyDù thời gian qua, 1 mình đơn côiGiờ đó là lúc quá qua bao gồm mìnhCòn gì vào ta lúc này phải biếtTự do!

Giờ ra đi, một mình ta, mây trời cùng hòa vào trong tôiVề tương lai, rồi cách đi, giọt nước mắt đang khô rồiĐến khu vực đây, ngày mới dâng trànGió tuyết hãy tràn về

Nơi này không gian cho ta tìm hiểu biết bao điều hayTâm hồn tôi đã vụt bay đem lại những cơn nóng sốt quanh đâyBay vào không gian như ngàn băng giá kết tinh sinh hoạt đâyTôi sẽ không quay trở lại, quên mất tuổi thơ năm tháng

Hãy cách đi, một mình ta, như ngày nhiều năm chờ bình minh lênVề tương lai, và bước đi, cuộc sống đã xóa rã rồiĐến khu vực đây, một ngày new tràn dângHãy mang đến đây băng giá, mặc dù sao cơn lạnh cơ đã không còn xa lạ ta rồi


Tuyết trắng xóa lấp kín đáo đường vềCòn mình tôi đi trên con đườngChợt nhìn về vương quốc kia, như bị ngăn cách với màn đêmTừng đợt gió tuyết xuyên vào con tim giá băng của tôiThế giới như đổi thay, bao khó khăn nhọc nhằn

Thận trọng tôi ơi, đừng nhằm ai thấy,Hãy thật đẹp tươi hồn nhiên như hôm naoĐừng kể ai nghe, đừng để ai biếtGiờ đây đang hết

Giờ ra đi, 1 mình ta, không còn điều gì để mà thương đauVề tương lai, rồi cách đi, và vị trí đây phân làn thế gianXóa tung đi, muộn phiền đã qua rồiGió tuyết hãy tràn vềDù sao cơn lạnh cơ đã thân thuộc ta rồi

Và chỗ đây chứa bao diệu kỳ nhỏ bé trong không gianVà chẳng điều gì biến đổi tôi, bởi vì chẳng gồm ai địa điểm đâyDù thời gian qua, một mình đơn côiGiờ đây là lúc thừa qua bao gồm mìnhCòn gì vào ta bây giờ phải biếtTự do!

Giờ ra đi, 1 mình ta, mây trời cùng hòa vào vào tôiVề tương lai, rồi cách đi, giọt nước mắt vẫn khô rồiĐến khu vực đây, ngày bắt đầu dâng trànGió tuyết hãy tràn về

Nơi này không gian cho ta mày mò biết bao điều hayTâm hồn tôi vẫn vụt bay mang lại những cơn lạnh ngắt quanh đâyBay vào không khí như nghìn băng giá chỉ kết tinh sinh sống đâyTôi sẽ không còn quay trở lại, xem nhẹ tuổi thơ năm tháng

Hãy bước đi, một mình ta, như ngày lâu năm chờ bình minh lênVề tương lai, và cách đi, cuộc sống đời thường đã xóa rã rồiĐến nơi đây, một ngày new tràn dângHãy đến đây băng giá, dù sao cơn lạnh tê đã thân thuộc ta rồi