GIỚI THIỆU TU HỌC gớm SÁCH PHÁP ÂM clip NGHIÊN CỨU những mảng khác HÌNH ẢNH

Bạn đang xem: 10 điều dạy của phật

Trên trần thế này, cuộc sống thường ngày đầy dẫy đông đảo sự bất trắc, bất như ý, con bạn phải tất bật quanh năm xuyên suốt tháng nhằm sống còn, đề nghị tranh đấu một biện pháp vất vã nhằm vươn lên, để vượt qua đa số cơn sóng gió của cuộc đời, những cách thăng trầm của cố kỉnh sự. Con người thường mang trung ương trạng hoang mang, âu lo, sợ hãi khi nhắm đến tương lai, chần chờ rồi đây ngày mai mình sẽ ra sao, cuộc đời của bản thân mình sẽ như vậy nào, chuyện gì sẽ xảy ra cho mình và người thân trong gia đình của mình? vì thế con fan thường mong muốn mọi chuyện được bình yên, suôn sẻ, may mắn, chuyện gì cũng đều tốt đẹp như ý. Lòng mong muốn cao độ đó thường dẫn tới sự cầu nguyện, nài xin Trời Phật ban cho đông đảo điều mong ước vượt khoảng tay, tưởng chừng như ngoài tài năng của bé người.

Xem thêm: Những Smartphone Rẻ Nhất Hiện Nay, 7 Smartphone Rẻ Nhất 2021

*

Chúng ta cần cần phải biết rằng: Đức Phật chưa phải là thần linh, siêng ban phước lành, ban ân sủng cho hồ hết người. Cũng không tồn tại lý vì nào Đức Phật ban phước lành mang lại riêng mình, nhưng mà không ban cho những người khác. Thực ra, đạo Phật giảng dạy nhiều phương thức hành trì, hotline là “vô lượng pháp môn”, để giúp con tín đồ tự lực, mạnh mẽ vượt lên trên phần lớn sóng gió phiền não, thống khổ của cuộc đời, bước ra khỏi vòng trầm luân sanh tử, tự tạo cuộc sống thường ngày an lạc và niềm hạnh phúc cho chính mình. Trong kinh Pháp Cú, Đức Phật gồm dạy: “Hãy từ bỏ thắp đuốc lên cơ mà đi. Thắp lên cùng với Chánh Pháp”. Nghĩa là chúng ta hãy trường đoản cú thắp sáng sủa ngọn đuốc trí thông minh của chúng ta, bằng phương pháp học hiểu hầu hết lời dạy của Đức Phật, với đem áp dụng trong cuộc sống thường ngày hằng ngày, giúp thấy được sự mầu nhiệm của Chánh Pháp, để tự cứu mình và giúp sức người khác.Trong tởm sách của Phật giáo, hầu như lời dạy dỗ quý báu hoàn toàn có thể giúp đỡ chúng ta vượt qua những cơn sóng gió của cuộc đời, vượt qua những bước thăng trầm của nuốm sự, được ghi chép mọi nơi, chẳng hạn như trong “Luận Bảo vương vãi Tam Muội”, bọn họ có “Mười Điều tâm Niệm” cần nên liên tục chiêm nghiệm, suy tư, nghĩ về tưởng luôn luôn luôn, để mỗi lúc “bát phong” ập đến, tức thị sóng gió của cuộc sống dồn dập xảy ra, chúng ta có thể đối phó, xử sự một cách dễ dàng hơn, không xẩy ra nhận chìm trong biển nước đôi mắt của phiền não với khổ đau.Điều 1: Điều lắp thêm nhứt trong “Mười Điều vai trung phong Niệm” dạy dỗ rằng: “Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh khổ, do không dịch khổ thì dục vọng dễ dàng sanh. Hãy lấy căn bệnh khổ làm thuốc thần”. Lý do vậy? do vì lúc nào con tín đồ còn sở hữu tấm thân tứ đại, thì còn đau đớn vì dịch tật. Tấm thân tứ đại bao hàm đất, nước, gió, lửa, tiếp tục chống trái nhau, gây nhức đớn, khổ sở cho con người. Bạn nào tất cả phước các thì không nhiều bệnh. Bạn nào không nhiều phước, yếu phước, bội nghĩa phước thì bị bệnh triền miên. Cho đến khi hết duyên ngơi nghỉ đời, con bạn phải ra đi, nhưng lại tấm thân tứ đại này thì nhằm lại, tung rả với trở về với tứ đại trong trời đất. Cát bụi lại quay trở lại với mèo bụi, nỗ lực thôi. Người nào chế tác phước nhiều thì ra đi dễ dàng, dịu nhàng, êm thắm. Tín đồ nào sinh sản nghiệp nhiều thì ra đi khó khăn, hành hạ thân xác, khổ lụy bạn thân!Con người không có bất kì ai mong cầu bệnh khổ, mặc dầu cầu mong muốn không căn bệnh khổ, nhưng bệnh dịch khổ vẫn tiếp tục đến. Nếu không tồn tại bệnh khổ, nhỏ người khỏe mạnh thường sinh dục vọng khó khăn kềm chế. Thỏa mãn những dục vọng này, con bạn gây thêm biết bao nhiêu là nghiệp báo, để rồi phải đền trả, cho nên phải lăn lộn vào biết từng nào kiếp luân hồi sanh tử, lúc nào mới rất có thể dứt, rất có thể thoát ra được? vì thế cho nên, Đức Phật dạy họ đừng mong không dịch khổ, đề nghị coi dịch khổ như thể món thuốc thần, là tiên dược nhằm điều trị hầu như dục vọng trong thâm tâm thức của bọn chúng ta. Dục vọng càng những chừng nào, con tín đồ càng phiền não và khổ nhức chừng ấy. Đạo Phật là đạo cứu vớt khổ nhân loại. Phật Pháp có công suất điều trị tâm bệnh lý của chúng sanh. Chúng sanh bao gồm muôn ngàn tâm căn bệnh thì Phật Pháp gồm tám muôn tư ngàn pháp môn đối trị.Chẳng hạn như bạn hay tham lam, bỏn sẻn thì pháp đối trị là hạnh tía thí. Tín đồ nào gọi được hạnh ba thí mang đến vô lượng vô biên phước báu và thực hành thực tế được hạnh ba thí từng ngày thì trung tâm tham lam, bỏn sẻn sẽ giảm xuống nhiều. Ví dụ như người giỏi nóng giận thì pháp đối trị là quán từ bi. Con người tăng trưởng trung tâm từ bi được thì những cơn nóng giận sẽ sụt giảm rất nhiều. Cặp mắt của người có tâm từ bi, luôn luôn thương chú ý cuộc đời, cư xử nhẹ nhàng, thuận lợi với mọi bạn chung quanh, khó khăn nổi cơn sảnh với các lỗi lầm, không nên trái của bạn khác, không tận dụng lòng tự bi của phần nhiều người. Những bậc phụ huynh cần có tâm tự bi quảng đại mới có thể giữ gìn được niềm hạnh phúc trong gia đình. Những nhà giáo cần phải có tâm từ bi quảng đại mới rất có thể thương yêu, dạy dỗ dỗ học sinh như con ruột của bao gồm mình. Những nhà tu cần phải có tâm từ bi quảng đại mới hoàn toàn có thể thương xót chúng sanh đang trầm luân đau khổ, phát nguyện tu thế giới tấn nhằm tự độ với độ tha, sẵn sàng chuẩn bị hy sinh, giao hàng nhơn loại. Chẳng hạn như người hay gắng chấp, sống nhằm dạ bị tiêu diệt mang theo số đông lời fan khác nói mích lòng thì pháp đối trị là trung khu hỷ xả. Fan nào đọc được rằng cất chấp càng nhiều trong tâm địa thức của chính mình thì càng bị trầm luân trong sanh tử luân hồi, vào phiền não với khổ đau, chẳng công dụng gì, bèn cố gắng phát triển chổ chính giữa hỷ xả, tự xung khắc sẽ cảm thấy khinh an, vơi nhàng, mắt sẽ nhìn cuộc đời một cách sáng sủa hơn, cuộc sống sẽ an nhàn hơn.Điều 2: Điều đồ vật hai trong “Mười Điều trung khu Niệm” dạy dỗ rằng: “Ở đời đừng ước không hoán vị nạn, vày không hoạn nạn thì kiêu xa nổi dậy. Hãy mang hoạn nạn làm giải thoát”. Vì sao vậy?Bởi vì van xin ước khẩn thực sự đạt được gì đâu. Con tín đồ kiếp trước tạo thành ít phước báo, gây các nghiệp báo, cho nên cuộc sống kiếp này mới gặp gỡ nhiều hoạn nạn, bất trắc, bất như ý. Muốn cuộc sống bớt thiến nạn, vui nhiều hơn nữa khổ, con bạn cần lành mạnh và tích cực tu trung tâm dưỡng tánh, làm phước sản xuất phước kiếm phước những hơn, đừng làm người khác nhức khổ, dù bởi hành động, lời nói hay trong cả trong ý nghĩ cũng vậy. Chúng ta nên nhớ rằng: chỉ có phước báo mới rất có thể che chở chúng ta qua hầu như cơn thiến nạn cơ mà thôi. Không tồn tại Trời Phật làm sao cứu họ khi gặp gỡ hoạn nạn đâu. Tương tự như chỉ tất cả chiếc ghe mới có thể chở bọn họ qua sông mà không trở nên thấm nước vậy.Con người không có ai cầu mong hoạn nạn, cho dù mong ước không hoán vị nạn, dẫu vậy hoạn nạn vẫn cứ tới, lý do là chúng ta phải thường trả đông đảo nghiệp báo đã tạo thành từ trước, không ai hoàn toàn có thể tránh khỏi. Những người dân nào sống nghỉ ngơi trên đời không gặp gỡ hoạn nạn, thao tác gì cũng thành công dễ dàng, người đó thường sanh trung ương kiêu căng, ngạo mạn, phách lối, phung phí xa xỉ, khinh thường thường cầm cố nhân, nghi kỵ đầy đủ người, khiến cho mọi fan xa lánh, không người nào muốn sát gũi, thân cận, do chẳng ích lợi gì. Khi gặp gỡ hoạn nạn, con tín đồ thường không còn tâm kiêu căng, do kiêu căng thì gặp mặt nạn, không còn xa hoa phung phí, tâm không còn duyên theo cảnh trần, không thể dễ nổi lòng tham lam, không hề dễ sảnh hận, không thể si mê lầm lẫn, cũng chính vì tham thì chạm mặt nạn, sảnh thì chạm chán nạn, ngu thì gặp gỡ nạn! Nghĩa là thiến nạn giúp cho con người sớm giải thoát ra khỏi những trói buộc của tham lam, sân hận, đắm đuối mê, bửa mạn, nghi kỵ, đó là nghĩa đó vậy.Hơn nữa, trong cuộc sống đời thường phức tạp, nhiều khi chạm mặt hoạn nàn này, bao gồm thể họ tránh được hoạn nạn khác phệ hơn. Thí dụ như có người vì thua bạc tình nên mất vé tàu đi du lịch, do đó thoát chết, vị chuyến tàu đó bị chìm đắm ngoại trừ biển khơi! Nghĩa là gồm khi trong hoán vị nạn, chúng ta có thể tìm được sự may mắn, hay bài học, hoặc tay nghề nào đó vậy. Không có chuyện gì hoàn toàn xui xẻo, không có chuyện gì trọn vẹn may mắn cả. Ví dụ như trúng số độc đắc rất có thể giúp bọn họ mua nhà, chọn xe, làm ăn buôn bán, cũng rất có thể gây bất hòa trong gia đạo, làm cho cho gia đình tan nát, giỏi trộm chiếm viếng thăm, hoặc mừng quá nghỉ thở luôn! chẳng hạn như tù tội gian khổ, so với bậc thánh nhân phi phàm, là thời cơ tốt nhứt nhằm rèn luyện vai trung phong tánh, nhằm suy tứ sáng tác những tác phẩm để đời! Biết bao nhiêu bậc vĩ nhân, thánh thiện triết trên cố giới, xuất thân từ lao tù tù! Còn so với kẻ kém yếu, hoán vị nạn đó là địa ngục trần gian, nhận chìm chúng ta trong đại dương khổ đau, phiền não!Điều 3: Điều thứ tía trong “Mười Điều trung khu Niệm” dạy rằng: “Cứu xét trung tâm tánh thì đừng cầu không khúc mắc, bởi vì không thắc mắc thì sở học tập không thấu đáo. Hãy lấy khúc mắc làm thú vị”. Lý do vậy?Bởi vày tâm tánh của chúng ta, do duyên theo cảnh trần, do đó không rứa định, liên tục thay đổi. Chạm chán cảnh thuận lòng vừa ý, trọng điểm trạng của chúng ta vui tươi, hớn hở, hỷ hạ, hân hoan, hài lòng. Chạm chán cảnh trái tai gai mắt, vai trung phong trạng của họ nổi sóng gió ngay, dịu thì còn giữ lại được trong lòng, nặng nề thì phun ra miệng phần đông cơn bực dọc, tức tối. Gặp đối phương biết nhẫn nhịn, thì mọi bài toán còn có thể êm xuôi, qua chuyện. Gặp gỡ phải người cứng cổ, cang cường, ngoan cố, thì câu chuyện không biết sẽ ngừng như nắm nào? có thể người đi bên thương hay vào trong nhà xác, còn người khác đi đơn vị tù!Trong kinh Thủ Lăng Nghiêm, Đức Phật gồm dạy: “Căn bạn dạng của sanh tử luân hồi là vọng tâm. Căn bản của người tình đề nát bàn là chơn tâm”. Nghĩa là tâm tánh của họ luôn luôn luôn xao xuyến, loàn động, bất an, được điện thoại tư vấn là “vọng tâm”, có nghĩa là tâm vọng động vị duyên theo cảnh trần. Lúc trọng tâm trạng bi ai thảm, thê lương, thì bọn họ cảm thấy cảnh vật tầm thường quanh cũng chẳng tất cả gì hoan hỉ cả. Trái lại, khi trong tâm thấy vui, gồm niềm hoan hỷ, chúng ta cảm thấy cảnh vật chung quanh dường như đang phân tách xẻ nụ cười hân hoan kia với chúng ta. Chủ yếu vọng trung ương là căn bản của sanh tử luân hồi. Vì sao vậy? cũng chính vì vọng trọng điểm lúc vui cơ hội buồn, thời gian thương thời điểm ghét, lúc tốt lúc xấu, dịp nghĩ chuyện đông thời gian nghĩ chuyện tây, thời gian nghĩ chuyện hiện nay tại, lúc nghĩ chuyện quá khứ, vị lai, thời điểm vầy cơ hội khác, lúc có những lúc không, lúc còn lúc mất, sanh diệt liên miên trong từng sát na, vào từng giây phút, ví như con ngựa chạy lung tung loạn xị lang tang mọi chốn, ví như bé vượn chuyền từ cây cỏ này sang cành cây khác khắp khu vực vậy.“Vọng tâm” là động lực thiết yếu dẫn dắt bọn chúng sanh sinh sản nghiệp trong vòng sanh tử luân hồi. Ao ước tâm được an, mỗi lúc vọng trung khu khởi lên, bọn họ nhận biết ngay, dừng lại lập tức, chớ theo xua đuổi nó, thì được giải thoát khỏi những hệ lụy ưu tư sau đó, phiền não cùng khổ đau sẽ không đến! khi sống nghỉ ngơi đời, tiếp xúc với đa số cảnh, phần đông sự, số đông việc, vẫn làm việc như bao nhiêu người khác, nhưng trung khu vẫn như như, an định, không xao xuyến, ko loạn động, tức là bọn họ đang sinh sống trong cảnh giới niết bàn, an lạc, tịch diệt, nói biện pháp khác, thời gian đó họ sống cùng với “chơn tâm” đó vậy. Chơn trọng điểm ví như mặt đại dương yên lặng, phẳng lờ, rộng rãi, bát ngát bát ngát. Vọng tâm ví tựa như những ngọn sóng bởi gió thổi gây nên, gió nhẹ sóng nhỏ, gió bạo dạn sóng to. Sách tất cả câu: